Cuối cùng sự việc của Tiêu gia cũng đã giải quyết hơn phân nửa, oán khí tích tụ lâu ngày trong lòng Quân Mạc Tà cũng giảm đi một nữa, bất quá tà mị trên người suốt dọc đường không giết chóc cũng tự tăng thêm vài phần. Lúc này, mỗi cử chỉ nhấc chân, nhấc tay của hắn đều có một loại tà ý, cùng với ánh mắt bình thản của hắn có vẻ mâu thuẫn cực độ. Nhưng loại mâu thuẫn này ngược lại làm tăng thêm vẻ mị lực tà dị mà khó có thể diễn tả thành lời!
Cái kia vốn chính là mị lực của Quân Mạc Tà ở kiếp trước, đưa mắt nhìn thiên hạ, liếc mắt nhìn chúng sinh.
Trắng, cũng là mắt!
Xanh, cũng là mắt!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn ánh mắt Quân Mạc Tà cũng có chút mê ly.
Nhất là sau thời gian đại chiến với Tiêu gia, Quân Mạc Tà rất ít khi tới địa bàn chúng nữ, thường xuyên không thấy bóng dáng. Quản Thanh Hàn tuy rằng vẫn có thể bảo trì sự bình thản nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ thật sự không chịu nổi, thường xuyên chạy tới chạy lui tìm kiếm. Đương nhiên là cố gắng của nàng không có chút hiệu quả.
Bởi vì trong thời gian này, Quân Mạc Tà như xuất quỷ nhập thần, rất ít khi ở bên ngoài, phần lớn thời gian đều ở trong Hồng Quân tháp, toàn tâm toàn ý luyện công tăng cường tu vi của bản thân.
Có thực lực mới là vương đạo ở cái thế giới này!
Trước đây đã luyện chế ra chín thanh thần kiếm. Quân Mạc Tà vốn định dùng một thanh thay cho thanh bảo kiếm của Quân Vô ý nhưng Quân Vô ý chết sống cũng không đồng ý.
Bởi vi đây là thanh kiếm mà hắn dùng trong chiến đấu sinh tử, đối với Quân Vô Ý mà nói, chính là nặng nhẹ vừa phải, rất hợp ý, và còn có một nguyên nhân trọng yếu khác đó chính là hắn đã dùng thanh kiếm này chiến thắng Tiêu Hàn!
Thanh kiếm này, đã rửa sạch sỉ nhục, hận ý từ trước tới giờ của hắn! Ngay cả khi nó chỉ còn là một đống sắt vụn, Quân Vô Ý cũng xem nó là bảo bối, lại càng không nói thanh kiếm này vốn là do Quân Mạc Tà dùng tinh lực luyện chế ra thanh thần binh lợi khí này, tuy rằng đặc tính không bằng chín thanh thần kiếm do Quân Mạc Tà tinh luyện sau này nhưng dưới ánh mắt thế gian cũng tuyệt đối là thần binh lợi khí thế gian khó tìm.
Đối với loại tình cảm này, Quân Mạc Tà hoàn toàn hiểu được cho nên hắn cũng không cưỡng cầu.
Mà, ngoại trừ đặc tính bên ngoài của thanh kiếm, còn phải chú ý tới sự phù hợp, người, kiếm xứng đôi, người kiếm tương thông, chỉ có thanh kiếm hợp với bản thân mới có thể đạt tới cảnh giới người kiếm tương thông.
Chẳng những Quân Vô Ý làm như vậy, mà chính bản thân hắn cũng không ngoại lệ, trong thời gian này, ngoài thời gian luyện công, hắn lặng lẽ ôm thần kiếm Viêm Hoàng Chi Huyết, bồi dưỡng kiếm ý. Người có thần, kiếm có linh tính, cũng chỉ có cùng kiếm của mình tâm linh tương thông mới có thể càng ngày càng phát huy thuận buồm xuôi gió được.
Quân Mạc Tà cũng không biết cái linh tinh gì gọi là kiếm linh, hiếm hồn như trong truyền thuyết, nhưng hắn tin chắc rằng một thanh thần kiếm giết người vô số, chém sắt như chém bùn, thần binh lợi khí như vậy nhất định là có linh hồn của chính nó.