- Những điều nàng vừa nói ta chẳng phải là không biết. Quân gia một nhà tứ soái đều là trung thần dũng tướng. Ta hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai khác. Tướng lãnh như vậy, bất cứ vị vua nào cũng đều tha thiết mong mỏi, tuy nhiên cuộc sống hàng ngày lại khó có thể bình an được. Ta cũng không ngoại lệ. Khi chúng ta cùng với Vũ Đường, Thần Tứ hai đại đế quốc giao tranh, đã hoàn toàn chiếm thượng phong. Chỉ cần ta đồng ý hoặc là Quân Vô Hối đồng ý, là có thể đánh giết đến tận kinh đô bọn họ. Cuộc chiến đã bước vào giai đoạn tối hậu. Nhưng ta chấp nhận dừng lại ở đó, bỏ qua cơ hội thống nhất thiên hạ, trả giá bằng một hồi đại bại, mấy chục vạn binh mã thương vong thảm hại. Để cho Quân Vô Hối cùng Quân Vô Mộng chết trận. Đổi lấy sự cân bằng, một thế chân vạc cân bằng. Chẳng lẽ nàng cho rằng trong lòng ta không thống khổ sao?
- Ta lại càng không rõ. Đã có cơ hội thống nhất thiên hạ, sao ngươi lại buông tha? Chẳng những buông tha, mà còn cam tâm tình nguyện đại bại? Ngươi điên rồi sao?
Hoàng hậu lần này thật sự nghi hoặc.
- Thống nhất thiên hạ, dĩ nhiên ta muốn, nằm mơ ta cũng muốn. Ngoài việc muốn nàng trở thành thê tử của ta, đó chính là mơ ước lớn nhất của ta. Ngay lúc đó có thể thống nhất thiên hạ, nhưng sau đó thì như thế nào? Hoàn toàn dựa vào lực lượng của Quân gia thống nhất thiên hạ, ta sẽ dùng cái gì để ban thưởng cho bọn họ đây? Chiến công như vậy, thì chỉ có một cách duy nhất đó chính là ban đất phong vương. Nếu như vậy, Quân gia sẽ có rất rất nhiều đất phong, tùy tiện cũng có quân đội riêng đông đảo, cả nước không có lực lượng nào có thể bì kịp, chẳng khác gì là tự nhiên tạo ra một đối thủ cực mạnh, một cường địch không gì có thể địch nổi. Chẳng khác gì đưa chính mình vào tuyệt lộ. Mà không ban thưởng thì có thể lập tức làm cho Quân gia tạo phản.
- Tại vì sao thưởng không thể thưởng, phong không thể phong. Sao lại có một cái lý do buồn cười đến bậc này?
Hoàng hậu nương nương ngạc nhiên một lúc lâu, rốt cuộc nở nụ cười gượng
- Có thật là buồn cười không? Ta nói cho nàng biết. Không buồn cười! Không buồn cười một chút nào! Nàng cũng đã biết, các triều đại trước, các đại tướng lãnh xuất binh đều cần Hổ Phù. Mà trong tay nguyên soái cho tới bây giờ cũng chỉ có nửa mảnh Hổ Phù. Một nửa khác chính là ở chỗ của ta, chỉ khi có hai mảnh Hổ Phù hợp lại làm một, mới có thể chân chính điều động đại quân. Nhưng lúc đó nàng có biết không? Quân gia phụ tử bốn người, tùy tiện một người đều hoàn toàn có năng lực điều động đại quân mà không cần Hổ Phù. Lệnh đã ban ra, toàn bộ đại quân đều hết thảy tuân theo hiệu lệnh. Nàng có biết điều này có nghĩa như thế nào không?
- Quân Vô Hối mười hai năm trước lĩnh quân xuất chinh, ta đích thân đưa tiễn. Lúc ấy tám mươi vạn đại quân, bao gồm chiến mã, yên tĩnh như quỷ thành (DG: ý là yên lặng như thành chết, ko có người ở)… Lại nói, ngay sau khi ta dứt lời, các tướng sĩ cùng nhau hoan hô, lại còn mang theo tiết tấu. Nàng hiểu không?