- Vì giang sơn xã tắc? Vì thiên hạ con dân? Bao nhiêu lý do vĩ đại, bao nhiêu đường hoàng! Ngươi tại sao không nói ngươi cũng vì chính ngươi mà suy nghĩ? Bởi vì ngươi ích kỷ! Bởi vì ngươi sợ chết! Bởi vì ngươi sợ bị người lật đổ! Cho nên đối với người khác ngươi đều có nghi kỵ! Cho dù là ai ngươi cũng không tin, không dám tín nhiệm! Ngươi lại cố tình đem hắn đề bạt, sau đó chờ thời điểm hắn có địa vị cao, nắm giữ một chút thực lực, ngươi quay lại cắn hắn, đẩy hắn xuống vực sâu không đáy, vĩnh viễn không siêu sinh. Ngươi dùng cách này để hướng tới quần thần cảnh cáo, ngươi thay đổi như chong chóng, trở mặt như trở bàn tay, không gì làm không được. Lại mượn việc này hướng các đại thần nói ngầm: Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết! Ngươi chẳng lẽ còn cho rằng ngươi rất cao mình? Không! Kẻ thật sự thuận theo ngươi là an toàn sao? Thuận theo ngươi cũng chưa chắc an ổn, nhưng kẻ dám nghịch ngươi thì nhất định phải chết!
Hoàng hậu chua cay nhìn của hắn:
- Nhưng hiện tại thì sao, ngươi không còn biện pháp chứ gì? Cho nên ngươi mới kích động như vậy!
- Nói hưu nói vượn! Ý kiến đàn bà! Nàng hiểu được cái gì?
Hoàng đế rít gào âm ầm. Tại trước mặt vị hoàng hậu này, hắn cảm thấy chính mình đã mất đi sự tự nhiên giả tạo, biện pháp gì cũng hoàn toàn không có hiệu quả, luôn mất bình tĩnh, không thể khống chế cơn giận của bản thân!
- Ta nói hưu nói vượn? Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Chẳng lẽ ta nói oan uổng cho ngươi? Vậy ta hỏi ngươi! Khi xưa Dạ gia vì sao bị giết tộc?
Hoàng hậu bi ai cười lớn một tiếng, đột nhiên đứng lên:
- Quân Vô Hối vì sao bị hại? Quân Vô Mộng vì sao bị giết? Quân Mạc Ưu, Quân Mạc Sầu, hai thanh niên tốt bụng, tiền đồ vô hạn, vì sao lại chịu cảnh thiếu niên chết sớm, táng thân trong vạn quân chi trận? Quân Vô Ý vì sao tàn tật mười năm? Độc Cô Hùng vì sao xương cốt cũng không còn?
- Việc này! Việc này… nàng biết được bao nhiêu chứ? Nàng có biết nguyên do tại sao không?
Giống như là vết sẹo thật sâu trong lòng đột nhiên bị bóc ra, hoàng đế bệ hạ đau đến tê tâm liệt phế, tâm trạng có chút xấu hổ, thậm chí là khủng hoảng, khuôn mặt co thắt liên tục!
Hắn vốn định, lần này thật vất vả mới làm cho hoàng hậu mở kim khẩu, chính mình cùng nàng tranh luận một hồi, sau đó hôm sau lại tranh luận, chậm rãi tranh luận nhiều lần, không chừng quan hệ vợ chồng có thể khôi phục bình thường như xưa.
Nhưng hiện tại hắn đã không thể khống chế nổi cơn giận dữ của mình nữa rồi!
Dạ gia, Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng, Độc Cô Hùng… mấy cái tên này giống như là một thanh kim châm bén nhọn đâm thật sâu vào trong lòng của hắn! Chỉ một thoáng, hắn có cảm giác lòng mình như đang rỉ máu!
Đau tận xương cốt!
Nếu là một ngươi khác hỏi ra những lời này, hoàng đế thậm chí có thể cười trừ, hoặc là lánh nặng tìm nhẹ, nhẹ nhàng khỏa lấp ngay.
Nhưng ngươi hỏi những câu này lại là Mộ Dung Tú Tú!