Lý Thượng thanh âm ngưng trọng:
- Du Nhiên, con hiểu chưa? động lực thúc đẩy Mạc Quân Tà thay đổi chính là áp lực kia! Chính là cường đại áp lực, đã làm cho Quân Mạc Tà không thể đứng yên. Khi hội đủ thiên địa nhân bức bách một người thì sẽ làm cho người ấy thay đổi, cho dù là người nhu nhược không có dũng khí nhất, cũng sẽ biến thành anh hung dưới áp lực như vậy! Cho nên Quân Mạc Tà thay đổi, biến đổi ngoài dự liệu nhưng lại rất hợp tình hợp lý.
Lý Du Nhiên thâm trầm tự hỏi, như có suy nghĩ gì, chậm rãi gật đầu.
Lý thái sư phỏng đoán, cố nhiên có vài phần đạo lý, nhưng hắn vẫn vĩnh viễn cũng không nghĩ ra, theo hắn phỏng đoán nữa, lại chỉ sẽ càng đi càng lệch! Bởi vì, Mạc Tà "này" không phải Mạc Tà "kia"! Sai một ly đi một ngàn dặm, huống chi điểm xuất phát đã sai lầm rồi.
Đối với Quân Mạc Tà, ông nội nơi này chân thành khuyên bảo cho con, nếu con không có mười phần nắm chắc có thể một kích tuyệt sát, thì con nhất định không nên ra tay động thủ.
Lý Thượng nheo nheo hàng lông mi trắng, nở nụ cười yên tĩnh, nói:
- Cái con và Lý gia muốn, thủy chung bất quá chính là quyền thế mà thôi. Nhưng cái Quân Mạc Tà muốn không phải là quyền thế, hắn thậm chí coi thường quyền thế. Cho nên, Quân Mạc Tà cùng chúng ta thực chất không có gì xung đột, giữa hắn và con so với sự mâu thuẫn cừu hận của ta cùng Quân Chiến Thiên lão nhân là hoàn toàn bất đồng.
- Hắn coi thường quyền thế? Làm sao người biết được?
Lý Du Nhiên nhíu lông mày, quan to lộc hậu, quyền khuynh thiên hạ, người nào không muốn? Dưới một người trên vạn người, cái mùi vị tuyệt vời đó thử hỏi ai mà không hâm mộ? Đứng đầu thiên hạ, quyền sinh quyền sát, đêm đêm cùng mỹ nhân đầu ấp tay gối, một tiếng hô vạn người cuối đầu, những thứ như vậy ai không hướng về? Vì sao Quân Mạc Tà có thể thờ ơ, không muốn đây?
Hắn không tin!
Tự đáy lòng hắn không tin!
- Kỳ thật điểm này, chỉ qua thái độ, trong cử chỉ của Quân Mạc Tà cũng có thể nhìn ra được. Người này tuyệt không thèm để ý cách nhìn bất luận là của kẻ nào, cũng sẽ không để ý cái gì sinh tử vinh nhục. Tự nhiên mà vậy, cũng càng không cần vinh hoa phú quý. Hắn có thể nhấc tay từ bỏ gia tài, sống giữa ngàn vạn bá tánh, nhưng lại cũng là người vô cùng phung phí xa hoa giữa ngàn vạn người. Hắn vốn không cần xem thái độ của người trong thiên hạ, không để thiên hạ vào mắt, làm theo ý mình, muốn làm gì thì làm, tiêu sái tự nhiên, không hi vọng có nửa điểm ước thúc trong người.
Lý Thượng thở dài một hơi:
- Hắn chính là một người như vậy. Cho nên, mục tiêu mà hắn theo đuổi so với chúng ta mà nói thì cao hơn nhiều! Cao hơn cả con! Điểm này, ta không muốn thừa nhận chút nào, nhưng cuối cùng cũng phải nhận!
"So với ta cao hơn? So với ta hơn?" Lý Du Nhiên chậm rãi nhai nuốt lấy những lời này, đột nhiên cảm thấy được một trận chua sót. Chính mình hao hết tâm tư sở muốn theo đuổi, nhưng ở trong mắt người khác lại hoàn toàn không có ý nghĩa gì sao?
Đây đối với một người luôn luôn tâm cao khí ngạo như Lý Du Nhiên mà nói, đây là một việc châm chọc chua cay nhất!
- Đích thị là vậy, chính là so với con rất cao. Dã tâm của con, ta thấy được,thấy rõ là khác…