Lão thái sư Lý Thượng tuổi già sức yếu vẫn còn ngồi ở ghế thái sư, trên mặt dày đặc nếp nhăn. Trong đoạn thời gian này, thân thể lão thái sư mỗi ngày đã không còn được như ngày hôm trước.
- Du Nhiên, theo ý ngươi lần này Lý gia chúng ta nên lựa chọn như thế nào?
Lý thái sư nhìn vào cháu trai của mình.
Lý Du Nhiên tóc đen, áo bào trắng, khuôn mặt sáng bóng nhẵn nhụi (kiểu như mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao). Vết sẹo trên mặt chẳng biết lúc đã biến mất. Hắn bật cười nói:
- Ông nội, ông lại nói giỡn với con sao, đây cũng không phải là cơ hội tốt để đối phó Quân gia a, Lý gia chúng ta tốt nhất là không nên đếm xỉa tới.
- Nga? Ngươi còn băn khoăn Quân Chiến Thiên sao?
Ánh mắt Lý thái sư lộ ra thần sắc phức tạp.
- Không! Con không băn khoăn về Quân Chiến Thiên cũng không băn khoăn về Huyết Y đại tướng Quân Vô Ý mà chính là Quân tam thiếu gia Quân Mạc Tà!
Lý Du nhiên thở dài, ít nhiều pha chút cay đắng:
- Quân Chiến Thiên giống như gừng càng già càng cay, tự nhiên là khó đối phó, nhưng Quân Chiến Thiên cũng là người quân tử! Quân Vô Ý thao lược uy dũng trên chiến trường, bách chiến bách thắng, cũng có thể tính hắn vào, nhưng những tính cách như vậy cũng không đáng lo. Ngay cả bọn hắn có quyền thế ngập trời, vô địch huyền công nhưng chúng ta cũng đã nắm rõ nhược điểm của bọn hắn, chỉ cần ra tay hãm hại là có thể vu họa trong vô hình. Cơ bắp so với mưu trí nếu đem ra so sánh, vĩnh viễn là mưu trí tốt hơn nhiều!
- Nhưng Quân Mạc Tà người này lại làm cho con hoàn toàn mù mịt.
Lý Du Nhiên có một tia mỉm cười hờ hững trên mặt, chính là ở trong ánh mắt hơi hơi lộ ra một tia nghi ngờ:
- Qua nhiều năm như vậy nhưng con thủy chung vẫn nhìn không ra, Quân Mạc Tà rốt cuộc là dạng người gì, hay nhược điểm của hắn ở đâu!
- Một điểm không thể nghi ngờ là cực kỳ nguy hiểm! Tính ra, theo Quân Mạc Tà từ nhỏ đến lớn, cơ hồ tất cả đều là nhược điểm! Mỗi một chút cũng đủ để lấy mạng hắn, có thể cả Quân gia cũng liên lụy đi đời. Nhưng hiện tại mà nói muốn đối phó với hắn thì thật là khó khăn. Những nhược điểm này đều là thuật che mắt thiên hạ. Nếu lợi dụng những nhược điểm này đả kích hắn, sẽ chỉ là khéo quá hoá vụng.
- Con phân tích được như vậy là rất không tồi, Quân Mạc Tà này nhất định phải quan sát cẩn thận.
Thái sư Lý Thượng ho khan hai tiếng, vừa rồi thời điểm Lý Du Nhiên phân tích, hắn một mực lẳng lặng nghe, lúc này mới nói:
- Nhưng con cần nhớ rõ ràng một chút. Tuy rằng Quân Mạc Tà không lộ ra nhược điểm, nhưng hắn dù sao cũng là một kẻ thiếu niên!
- Kẻ thiếu niên? Lời này của ông nội là có ý gì?
Lý Du Nhiên có chút khó hiểu.
- Người thiếu niên, vô luận là có nhiều thiên phú, có nhiều tài hoa hơn người, thủy chung vẫn có máu bốc đồng, dễ dàng xúc động.
Lý Thượng cười ha ha:
- Cơ trí như con, cũng từng bị Quân Chiến Thiên đánh ra hai cái tát, vẫn nhớ đến huyết hải thâm cừu! Đến nay không quên! Ở trước mặt ta, không cần phủ nhận. Điểm này, đối với con mà nói liền là nhược điểm của con.