Nhưng Quân Mạc Tà cũng phát hiện ra một chút vấn đề: Linh khí Hồng Quân tháp lúc đem ra so sánh thì tựa hồ là loãng đi một ít so với lúc trước. Phải biết rằng dĩ nhiên là linh khí của Hồng Quân tháp thập phần sung túc, nhưng lúc Quân Mạc Tà luyện công thì linh khí mới không ngừng hấp thu từ bên ngoài vào bổ xung.
Hiện tại linh khí lại khôi phục tới nguyên trạng như lúc ở Thiên Hương thành trước kia, nhưng Quân Mạc Tà nhớ rõ ràng là thời điểm ở Thiên Phạt sâm lâm, linh khí so với hiện tại có vẻ như nồng đậm hơn, không chỉ là nồng đậm mà phải nói là hùng hậu hơn rất nhiều.
Trước kia Quân đại thiếu gia công lực còn thấp, cũng chưa có thể cảm nhận rõ ràng linh khí thiên địa. Hiện giờ công lực ngày càng tăng, Hồng Quân tháp tuy rằng có thể luôn luôn bảo đảm linh khí tiếp tế một cách sung túc, cũng không đến mức lượng linh khí thu vào không bằng lượng linh khí mất đi, nhưng ở những nơi khác nhau cũng đã có sự khác biệt.
Không so sánh thì không biết, so sánh rồi chợt thấy giật mình.
Xem ra môi trường thay đổi thì đối với Hồng Quân tháp mà nói cũng có một chút ảnh hưởng.
Mỗi lần luyện công, Quân Mạc Tà đều có thể cảm thấy một lượng linh khí khổng lồ được hấp thu vào Hồng Quân tháp. Nhưng mà chỉ có một lượng nhỏ là được hắn hấp thu, còn bộ phận lớn còn lại đều tiến nhập Hồng Quân tháp. Sau đó tùy lúc lượng linh khí đó lại được cung cấp cho hắn lúc luyện công.
Nhưng bất kể là thế nào, Quân Mạc Tà cũng sớm đã hiểu được rằng: Hồng Quân tháp cũng là cần bổ xung linh khí cho chính nó.
Xem ra, chính mình phải nghĩ biện pháp mới được. Trải qua Thiên Phạt sâm lâm linh khí sung túc, hiện tại tốc độ cung cấp linh khí ít nhiều đã làm hắn không vừa ý.
Sự thay đổi tâm tính của Quân Mạc Tà kỳ thực là rất bình thường, giống như là một nam nhân mỗi ngày đều được ở cùng một tiên tử kỳ thực là quá sung sướng. Nhưng đột nhiên đến một ngày chợt nhận ra: Nếu để cho hắn có thể mỗi ngày cùng ở với tuyệt thế mỹ nữ, liên tục như vậy trong vòng nửa năm, sau đó lại bắt hắn ra đi sống với một nữ nhân xấu như ma, hắn sẽ tuyệt đối không cam tâm tình nguyện đi chút nào, hai chuyện này có cùng một đạo lý.
Lớn nhỏ, sang hèn đều có loại tâm trạng này, ai ai cũng không ngoại lệ! (lần boom trước là 20 chương, boom lần sau cũng phải là 20c hoặc hơn nữa, nếu ít hơn tất sẽ có người kêu ca - - hehhe).
Thở dài thỏa mãn, rốt cuộc Quân Mạc Tà cũng đi ra. Một đêm này, trước là nói chuyện, sau là luyện đan, một hơi xuất ra mấy lô đan dược. Sau đó lại tiến hành tu luyện Khai Thiên Tạo Hóa công!
Có thể nói giờ phút này Quân đại thiếu gia thực sự rất mệt mỏi. Hơn nữa tiểu đệ bị k*ch th*ch lúc trước đã ỉu xìu rồi (hic, dạo này nóng quá), bây giờ có tắm cũng không được gì. Điều này làm cho Quân đại thiếu gia rất là không vui, bất quá không vui cũng còn có cách nào khác đâu, chẳng lẽ lại đi làm chuyện "Bá Vương ngạnh thượng cung"?
Quân Mạc Tà nhanh chóng c** q**n áo ra, chỉ còn lại một cái tiểu tam giác, uể oải ngáp một tiếng rồi chui vào chăn.
Đã trải qua sự kiện "ngoài áo khoác, trong tiểu đệ" (lần hắn bị ông nội nhìn thấy). Hắn không dám tùy tiện "tr*n tr**ng trùng trục" mà đi ngủ nữa!