- Không sai! Còn gì nữa không?
Quân Mạc Tà gật gật đầu.
Nếu kết luận đúng là như vậy, vậy là có một câu hỏi mới: Nếu có hộ vệ cường đại đến như vậy, thì còn cần gì tới sự bảo hộ của quân đội? Mặc kệ hộ vệ cao thủ của các nàng có bao nhiêu cường đại, nhưng không nên quên nơi này là quân doanh. Hai nữ tử yếu đuối bên trong, hộ vệ của các nàng thủy chung cần bảo trì bí mật, nếu ai đó có ý xấu, hộ vệ của các nàng cũng chưa chắc kịp thời lập tức cứu viện.
Quản Thanh Hàn thở phào nhẹ nhõm.
- Cho nên ta phán đoán, bản thân các nàng tất nhiên có năng lực khác giúp các nàng tương đương nắm chắc.
Quản Thanh Hàn chau đôi mày thanh tú:
- Nếu các nàng có năng lực tự bảo vệ mình, tại sao ngươi và Ưng tiền bối lại không thể nhìn ra điều gì hế? Đây là điểm kỳ quái nhất!
Quân Mạc Tà tiếp tục gật đầu.
- Ta đang suy đoán một cách quá mức là cái lực lượng thần bí bảo vệ kia có thể hay không là đến từ chính bản thân hai nữ tử này, sự thật họ có lực lượng vô cùng mạnh mẽ?
Quản Thanh Hàn rốt cục nói ra chỗ hoài nghi nhất trong lòng mình.
- Chỉ có như thế, toàn bộ những chuyện không giải thích cuối cùng đều có thể giải thích thông suốt.
Quản Thanh Hàn càng nói càng là có chút khiếp sợ:
- Nếu dùng suy luận này mà nghĩ, hai nữ tử này thậm chí so với Ưng Bác Không tiền bối còn muốn cao hơn, có thể là tuyệt đại cường giả?
- Loại phân tích có vẻ hữu lý, nhưng lại có vẻ không có khả năng.
Quân Mạc Tà trầm trọng nói:
- Bất luận như thế nào, các nàng cho tới bây giờ vẫn chưa biểu hiện ra có gì ác ý đối với chúng ta, yêu cầu duy nhất chẳng qua cũng chỉ là mang theo các nàng phản hồi Thiên Hương thành, chỉ như thế mà thôi, hết thảy nghi vấn, ta tin tưởng khi tới Thiên Hương thành đều sẽ được giải quyết. Hiện tại chỉ cần âm thầm lặng lẽ chuẩn bị cho tốt là được.
- Ta nói nhiều như thế chẳng qua cũng chỉ muốn ngươi cần chuẩn bị đề phòng một cách tốt nhất.
- Ta theo chân bọn họ ở cùng một chỗ cũng sẽ âm thầm quan sát. Bọn hắn cũng không có khả năng ở mỗi tiếng nói mỗi cử động đều không có sơ hở.
Quản Thanh Hàn thở phào thở phào một cái rồi đứng lên.
Quân Mạc Tà đảo cặp mắt trắng dã, nói chuyện chấm dứt rồi sao? "Quản đại mỹ nhân muốn hồi phủ chứng minh ước nguyện đêm này của mình phải vứt vào sọt rác rồi. Con bà nó, ta biết vậy không cần tắm rửa làm đẹp làm chó gì!", Quân Mạc Tà trong lòng buồn bực tự nhủ.
Quản Thanh Hàn quay đầu đi rồi, Quân Mạc Tà phờ phạc, đang chuẩn bị độn đến bên trong Hồng Quân Tháp đi luyện công, ngẩng đầu mới phát hiện Độc Cô Tiểu Nghệ cư nhiên còn ở tại chỗ này, đang mở to mắt nhìn mình.
- Cô còn chưa đi? Có chuyện gì sao?
Quân Mạc Tà nhất thời vừa lúc khó chịu trong bụng, hỏi khó chịu ngay.
- Mạc Tà ca ca!
Độc Cô Tiểu Nghệ vểnh lên cái miệng nhỏ nhắn:
- Thương lượng với huynh một sự kiện được không ah?
Quân Mạc Tà nghe chợt rùng mình, đánh thót một cái. Thanh âm của Độc Cô Tiểu Nghệ nhẹ nhàng như r*n r*(dịch nguyên văn ah) làm cho hắn lông mao dựng đứng:
- Đừng ah, bà cô ah, có chuyện gì mà ta có thể làm được thì mới đáp ứng a, tuyệt đối không nói hai lời!