Giữa đêm khuya yên tĩnh, Độc Cô Tiểu Nghệ kêu to một tiếng làm cho Quân Mạc Tà ở cách đó không xa cũng run người một cái.
Tò mò hắn khoác thêm trường bào lướt đến xem xét, hỏi ra mới biết được. Độc Cô Tiểu Nghệ từ lúc ở Thiên Phạt sâm lâm đã liền bị mất sủng vật Tiểu Bạch, kỳ lạ thay nó lại quay về vào lúc nửa đêm này.
Phải biết rằng tính tới giờ này đã cách khá xa Thiên Phạt sâm lâm, tính ra ước chừng cũng là đã ngoài mười ngày đường rồi…Cái biến cố này tự nhiên làm cho Độc Cô Tiểu Nghệ ngạc nhiên lẫn vui mừng phát điên!
Sau khi huyên thuyên một lúc với nhau, Quản Thanh Hàn và Độc Cô hai nàng mới nhìn kỹ Quân Mạc Tà, nói chung là đang phủ áo bào đứng hóng chuyện.
Nhìn vào Quân đại thiếu thực sự là những gì cần che chắn thì hắn làm không được tốt, chính giữa của hai cái đùi trắng như tuyết là một khối nhô lên (là gì nhỉ--hắc hắc), thực sự là dọa người!
Thực sự là làm cho hai nàng sợ hãi kêu lên nhỏ nhỏ (dạng như ai da, ai ôi nhưng thục nữ k dám kêu to), chuyện này thực sự là có ba phần kinh ngạc (khối u chính giữa), bốn phần đố kỵ (đùi trắng) và ba phần không biết nói như thế nào (cảm xúc bất ngờ pha xấu hổ chăng).
Quân Đại thiếu từ lúc được Hồng quân tháp biến đổi thân thể, đề thăng thực lực thì thân thể có thể nói là hoàn mỹ, vô luận là sự mềm mại của thân thể, những đường nét quyến rũ như đã được tạo hình một cách hoàn mỹ, cứ như được phẫu thuật bởi một nhà tạo hình đại tài. Nếu không tính đến mặt mũi thì thân thể của hắn đã đủ để làm đê mê hàng ngàn hàng vạn nữ tử si mê.
Tuy là hoàn mỹ như vậy nhưng thực ra là còn xa mới làm Quân đại thiếu gia bằng lòng.
Chính là làn da thực sự rất trắng, tuy rằng cũng không phải trắng dã kiểu b*nh h**n hay trắng tái như kẻ mất hồn.
Là loại màu trắng nõn khỏe mạnh, da thịt nõn nà trong suốt như tuyết (có lẽ là tuyết nhường màu da chăng hô hô).
Chỉ điểm này cũng đủ để khiến Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ hai mỹ nữ có cỡ (nguyên văn: đẹp có số má) cũng phải có chút đố kị.
Một điều khiến nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ đau đầu không dưới mười lần tự hỏi là mấy ngày qua Quân đại thiếu rốt cuộc đã sử dụng cái gì, những dược vật gì thì làn da mới bóng loáng và trắng nõn nà như vậy. Mà chính điều này cũng khiến Quân đại thiếu gia buồn bực, bọn họ ngưỡng mộ, đố kị với làn da đẹp của hắn thì thực sự không biết nên cao hứng hay buồn bực!
Lúc trước nghe một tiếng kinh hô của nha đầu, theo thói quen trước giờ một thương một quân một giáp trong khi ngủ, chỉ khoác thêm áo bào liền vội vàng xông vào, nửa người trên cũng tạm ổn, phía dưới chính là tiểu thương hùng dũng nhô cao trong tình trạng bị vây khốn. Nhị nữ lúc nãy lo trả lời câu hỏi của Quân Mạc Tà không để ý, đến lúc bình tĩnh lại không thấy mới là chuyện lạ!
Gian phong kia là của bốn nữ nhân, nhưng vì sao chỉ có hai tiếng kêu sợ hãi? Cũng bởi vì cũng chỉ có Quản đại tiểu thư cùng nha đầu hai người kêu lên sợ hãi. Còn lại Mai Tuyết Yên cùng Mai Thiên Thiên hai vị cô nương trái lại không có chút phản ứng.
Giống như Thái Sơn trước mắt sụp đổ mà sắc mặc và khí phách không đổi, ngay cả mắt mở trừng châm chọc chứ không có e thẹn nhắm lại…
Bất quá Tiểu Bạch Bạch lần này trở về, rõ ràng là có vẻ nề nếp rất nhiều. Vốn là trước kia chỉ cần thấy Quân đại thiếu gia là liều cái mạng bổ nhào đến, hiện tại cũng không dám tùy tiện phóng lên, làm ra vẻ chịu khó tu luyện, không có việc gì liền ngồi mài móng vuốt mà không để bốn vị thiếu nữ vào mắt.