Quân Mạc Tà lẳng lặng đứng thẳng đối diện hai trưởng lão Ngân Thành cũng bảy đại kiếm khách, mặt không chút thay đổi, chậm rãi nói:
- Việc hôm nay, vốn là tư thù của Tiêu gia và Quân gia, hiện giờ ở tại đây, ân oán đã hiểu rõ, chư vị có thể còn có lời gì để nói?
Có thể nói gì đây? Ngài chém chém, giết giết, mọi việc làm cũng đã làm rồi, hiện giờ hỏi chúng ta có thể nói gì? Ngài thì tâm ngoan thủ lạt, sau lưng thì có cao thủ thần bí, chúng ta có thể nói cái gì!
Lại nói, cũng thật là không còn cách nào khác ah, hoàn toàn là ân oán của Tiêu gia cùng Quân gia, hơn nữa hiện tại mà nói, Tiêu gia lại là địch nhân của cả Phong Tuyết Ngân Thành và Quân gia.
Việc này đúng là phải nói như thế nào đây! Quả thực là không thể tưởng tượng nổi!
Mười mấy người đưa mắt nhìn nhau. Lại hoàn toàn không ai mở miệng nói chuyện.
- Haizzz, chuyện này mặc dù là xử lý ân oán cá nhân. Bất quá, theo ý nào đó mà nói, cũng là đã đánh mất thể diện của Ngân Thành. Đối với chuyện lần này ta thực sự xin lỗi.
Quân Mạc Tà sắc mặt nặng trĩu, thở dài phân bua.
- Ngươi sớm biết làm vậy là đánh mất thể diện của Ngân Thành? Ngươi lúc trước sao làm thẳng tay đến vậy? Lúc ngươi làm cho đại trưởng lão Ngân Thành nhảy thoát y vũ, sao không nghĩ quan hệ đến thể diện của Ngân Thành?
Tuy rằng hiện tại thì Tiêu gia có thể nói là phản nghịch của Ngân Thành, nhưng người trong thiên hạ người nào không biết Tiêu gia là lực lượng của Phong Tuyết Ngân Thành?
Chỉ nghe Quân Mạc Tà chuyển đề tài:
- Bất quá, có một chút hi vọng chư vị biết rõ ràng, ta sở dĩ hướng Ngân Thành tạ lỗi, là bởi tam thẩm của ta nên muốn giải thích rõ ràng với Phong Tuyết Ngân Thành. Dù sao bởi vì việc này, còn tra ra Tiêu gia còn có âm mưu to lớn muốn đối phó Ngân Thành các ngươi! Bổn công tử tự mình cho rằng, đối với Ngân Thành các ngươi, ít nhất đối với các ngươi Hàn gia mà nói, đây cũng có thể coi là một chuyện tốt!
- Chuyện cho tới bây giờ, ta cũng không phải khoe thành tích ha ha ha… Mọi người cũng nhìn ra được, chuyện hôm nay nếu không có bản thiếu gia thi triển thủ đoạn thần thông, thật đúng là tra không được Tiêu gia ở Ngân Thành lại có thể có âm mưu lớn như vậy! Ha ha, nếu lỡ như vậy chỉ sợ Ngân Thành có lẽ sẽ rơi vào hỗn loạn, bước sang một trang đen tối.
- Bất quá huống hồ ta đâu phải là người không có trái tim, ta không bao giờ làm việc tuyệt tình!
Thanh âm của Quân Mạc Tà lại biến đổi, thở dài một tiếng:
- Tục ngữ nói thật là đúng, thân tại giang hồ, làm sao biết ăn đao lúc nào? Cổ nhân còn nói tha được thì hãy tha! Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp! Lại nói buông hạ đồ đao, lập địa thành phật, quay đầu là bờ. A di đà Phật, làm gì cũng không nên bức người quá đáng, nếu bị dồn vào đường cùng, cũng không thể nhịn được nữa, con giun xéo lắm cũng phải oằn. Thiện tai, thiện tai….
Câu này lời vừa nói ra, không chỉ có là Ngân Thành giương mắt đờ đẫn run rẩy co quắp giống như đang bị rút gân, ngay cả Ưng Bác Không đang xem cuộc chiến cùng các tướng sĩ đều là trợn mắt há hốc mồm, gương mặt đờ đẫn chết lặng. Thật sự không thể tưởng tượng ra thật sự có loại người da mặt còn dày hơn đít voi thế này!