: Itpro
- Yếu quá! Sức thừa nhận thực quá kém!
Quân Mạc Tà lặng lẽ đứng ở gần nơi mới vừa rồi Tiêu Bố Vũ trình diễn, Tiêu Bố Vũ đột nhiên chơi bài tự bạo, thật sự là quá mức đột ngột, cho dù bình tĩnh như đại thiếu gia cũng không phản ứng kịp, tuy rằng Tiêu Bố Vũ tự bạo vốn là tự giải thoát, cũng không có lực sát thương, nhưng đại thiếu vẫn bị biến cố bất thình lình này ảnh hương làm cho toàn thân tràn ngập máu đen.
Đại thiếu lau mặt, lắc lắc đầu có chút bất mãn nói:
- Sao lại dễ dàng tự sát như vậy, đệ nhất nhân chỉ sau Chí Tôn, ngay cả một điểm năng lực thừa nhận cũng không có, thủ đoạn của ca ca vẫn chưa dùng hết nữa mà, đáng tiếc cái mông trắng như vậy, không thấy mọi người vẫn còn chưa đã nghiền nữa sao? Con bà nó, vốn đang tính toán muốn cho hắn thấy chắt trai của hắn bị cắt da đầu đổ thủy ngân, hay rút đầu hắn để óc hắn long ra… nhiều trò hay còn chưa thực hiện mà đã nổ tung rồi, thật là nhanh quá đi, chẳng có chút khí độ cường giả gì cả, quá kém, trăm nghe không bằng gặp mặt a, nản ghê…
Toàn bộ những người ở đây đều nghe thấy hắn nói đều muốn đứng hình, nhãn cầu đồng loại thu lại, nhìn chằm chằm đại thiếu.
Mà người vừa được nhắc tới, Tiêu Phượng Ngô hiện giờ hai cái đùi đang run bắn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thật giống như vừa được trát vôi.
Mà đúng lúc này, cỗ lực lượng vẫn nãy bao phủ năm vị trưởng lão đột nhiên tiêu thất, liền trở lại bình thường như trước, biến mất không còn dấu vết gì.
Năm người tự nhiên cùng khôi phục hành động, mà ở một khắc này, liền chia làm hai phe, Tiêu gia ba người giằng co với Hàn gia hai người, ánh mắt của song phương nhìn nhau cực độ hận thù!
Chỉ có Tiêu gia ba vị trưởng lão trong mắt còn có một tí tẹo hổ thẹn, nhưng cũng không nhiều nhặn gì.
Tình cảnh năm người này hiện tại cũng không khác nhau nhiều lắm, đều bị cỗ áp lực khổng lồ kia ép cho xuất hạn toàn thân, mồ hôi thấm ướt nội y, sắc mặt mỏi mệt tới cực điểm, hiển nhiên kháng cự lại cỗ lực lượng này trong thời gian dài như vậy, đã muốn tiêu hao hết toàn bộ thể lực, nhưng mỗi người đều gắt gao nhìn chằm chằm đối phương, quả thực hận không thể một ngoạm đem những người trước đây vốn là huynh đệ nuốt vào bụng!
- Họ Tiêu các ngươi ngon lắm! Hảo tâm kế, kế hay! Quả nhiên là hảo!
Tam trưởng lão dị thường tức giận dồn dập thở phì phò, hai mắt như có ngọn lửa thiêu đốt:
- Thành chủ đại nhân, qua nhiều năm như vậy, đối với Tiêu gia xưa nay vẫn lễ độ, khiêm nhượng, không thể tưởng được thế nhưng nuôi hổ làm hoạn, phi, nói nuôi hổ đều là giày xéo vạn thú vương, căn bản chính là nuôi một đám chó sói! Các ngươi còn mặt mũi mà sống trên đời nữa à?
Bát trưởng lão nghiêng mặt đi, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Hàn Phi Vân, ngươi muốn như thế nào?
Tam trưởng lão tức giận đến cả người run lên, nói không khách khí: