Có câu nói như thế nào nhỉ: Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Cho nên ta liền bắt tay bố trí điều tra những bộ hạ cũ năm đó của cha ta. Đến tột cùng họ ở phương nào, sống thế nào? Khoảng nửa tháng sau cuộc điều tra kết thúc, toàn bộ kết quả đều nói cho ta biết một sự việc: Những người này, cha mẹ và con cái bọn họ đều biến mất trong cùng một thời điểm.
Sau đó ta lại bỏ một chút thời gian đi tìm hiểu, thì ra mỗi một vụ án như vậy đều không có đầu mối, không một chút manh mối.
Ta phát hiện trong khoảng thời gian ngắn đó, đã xảy ra vô số cuộc thảm sát, giết người hủy xác. Tất cả thảm kịch đó diễn ra mà không có một chút manh mối để xử án! Toàn bộ thi thể đều giống nhau là đều không thể phân biệt được là ai. Duy nhất có thể xác định thi thể không phải là lão nhân mà là người đã trưởng thành, lại không có trẻ con, một thi thể trẻ con cũng không có…
Thanh âm Quân Mạc Tà trở nên bi phẫn căm giận
- Cho nên khi đó ta đã hoài nghi Hoàng Hoa Đường giết hại những hài tử kia, rốt cuộc là ai đây? Nếu những hài tử kia thật sự là những đứa trẻ mồ côi của những lão binh thì điều đó đã nói lên những hài tử này bất quá là chịu liên lụy tai bay vạ gió của Quân gia. Như vậy kẻ chủ mưu đứng sau Hoàng Hoa Đường khẳng định là có thù oán lớn lao với Quân gia. Thế nhưng kẻ đứng phía sau đó rốt cuộc là ai, là kẻ nào?
Quân Mạc Tà nhìn thẳng vào ánh mắt oán độc của Tiêu Bố Vũ, ánh mắt của hắn cũng trở nên oán độc sắc bén đón ánh mắt của Tiêu Bố Vũ, bước lên một bước thanh âm nặng trầm hỏi:
- Tiêu nhị gia, nghe nói ngươi là trưởng lão trí tuệ nhất Tiêu gia, ngươi có thể nói cho ta biết! Kẻ chủ mưu đứng đằng sau Hoàng Hoa Đường rốt cuộc là ai?
- Là ai táng tận lương tâm?
- Là ai cùng Quân gia có cừu hận lớn như vậy? Có thể phát rồ giận lây sang người vô tội?
- Tiêu nhị gia, ngươi nói cho ta biết người nọ rốt cuộc là ai?
Liền sau mỗi một câu hỏi, Quân Mạc Tà liền tiến về trước một bước! Mỗi bước tiến tới, sát khí lạnh thấu xương trên người cũng tỏa ra thêm dày đặt! Ánh mắt như đao nhìn sát Tiêu Bố Vũ.
Khi Quân đại thiếu gia nhìn gần, ánh mắt Tiêu Bố Vũ rốt cuộc di chuyển, lại không dám cũng Mạc Tà đối điện. Theo một bước tới của Quân Mạc Tà, hắn bất giác lùi về sau một bước, trước sau như một ánh mắt mang vẻ lo sợ, nghi hoặc, tan rã. Đường đường là Thần Huyền cường giả nhưng đối mặt với chất vấn của Quân Mạc Tà lại không biết phải phản bác làm sao!
Tiếng bước chân nặng nề dị thường của Quân Mạc Tà lọt vào tai giống như tiếng sấm từ chín tần mây, mỗi một tiếng là tiếng búa đánh thẳng vào lòng của Tiêu Bố Vũ.
- Làm sao lão phu biết là ai? Ngươi đang nói chuyện ở địa phương nào, ù ù cạc cạc không hiểu gì cả?
Tiêu Bố Vũ làm như giận dữ hỏi lại, nhưng thanh âm lại đang run rẩy. Một Thần Huyền cường giả lại có giọng nói run rẩy, chỉ cần người có chút hiểu biết là thấy ngay chỗ kỳ quặc trong đó.