- Tên tiểu bối đê tiện, ngươi dám!
Tiêu Bố Vũ hét lớn một tiếng, khóe mắt như bị rách ra.
Kia chính là cháu của hắn a!
Giờ phút này đã là ngoài tầm với của hắn, hắn chỉ thấy tim gan như vỡ vụn, lòng đau như cắt! Cảm xúc điên cuồng nháy mắt đã như đem cả thân thể lão bùng nổ! Triệt để điên cuồng nổi giận! Giờ khắc này, đến tóc trên đầu Tiêu Bố Vũ cũng bạo nộ nổi dựng lên, giống như là trời mưa bị một sét đánh trúng.
Nhưng hắn cũng chỉ có nổi giận mà thôi, chỉ có thể nổi giận vô ích! Lại cũng không kịp làm cái gì, cũng không dám làm! Bởi vì thời khắc này những chưởng lực tấn công điên cuồng như trời giáng của Ưng Bác Không cùng hắn đã đụng nhau rồi!
Một kích toàn lực của Chí Tôn, há lại là bình thường? Ngay cả bản thân Tiêu Bố Vũ chỉ cách Chí Tôn một bước, ngay cả hắn có đến bảy người thực lực không tầm thường giúp đỡ thì tình hình chiến đấu vẫn như trước không lạc quan hơn chút nào.
Lần chạm chưởng này cũng giống như một quả bom nguyên tử đột nhiên nổ mạnh ở trung tâm!
Tám thân ảnh bị b*n r* như như cánh hoa xèo ra bốn phương tám hướng!
Ưng Bác Không tại trung tâm, không một chút sức mẻ, mái tóc dài kiêu ngạo đón gió dập dờn bay, tựa như cánh bèo trên mặt nước rộng chợt gặp ngọn gió lớn. Nhưng thân thể từ thắt lung trở xuống đã hoàn toàn lún vào trong nền đất.
Một đời huyền công Chí Tôn nhưng đối mặt với bát đại cao thủ đồng loạt mạnh mẽ công kích, khí thế như triều dâng cũng phải lui nửa bước.
Sau một kích toàn lực đó, Tiêu Bố Vũ bị bắn ngược ra, khoé miệng rỉ máu. Nhưng hắn căn bản không kịp xem xét thương thế của bản thân, chưa kịp hoàn toàn lui về sau liền kêu lên một tiếng thê lương hướng về phía Tiêu Hàn nhào tới!
Khuôn mặt vặn vẹo, bi phẫn cuồng nộ bạo ngược!
Quân Vô Ý cùng Tiêu Hàn quyết chiến, Quân Vô Ý chiếm được thế thượng phong, rốt cuộc là có thể rửa hận lên người Tiêu Hàn, một trận đánh điên cuồng lên thân thể, hơn nữa còn đem hai chân hay tay của Tiêu Hàn đánh gãy, lại đem đan điền của hắn đánh cho vỡ nát! Thậm chí nội kinh mạch trong thân thể Tiêu Hàn cũng có rất nhiều chỗ bị đứt đoạn. Có thể nói Tiêu Hàn bây giờ từ đầu đến đuôi là một tên phế nhân!
Quân Vô Ý không muốn giết hắn, nhưng muốn hắn biến thành phế nhân! Để cho hắn thống khổ còn hơn cái chết! Để cho hắn trải qua tất cả các thống khổ, rồi sau đó mới ra tay giết! Tuy rằng kéo dài, nhưng lại trút được giận!
Trước mắt, tình huống tên phế nhân Tiêu Hàn này tuyệt đối còn thảm hơn Quân Vô Ý năm đó!
Mà những tính toán này của Quân Vô Ý nắm chắc rất rõ ràng! Cho nên hắn cũng không có cuống! Hoặc là Tiêu Hàn từ nay về sau không thể luyện huyền công nữa, nhưng Tiêu gia có Tục Hồn Ngọc, thương thế của Tiêu Hàn tin tưởng còn có hi vọng hồi phục!
Mà điểm này, Quân Vô Ý lại không biết!
Tiêu Bố Vũ thậm chí tính toán mượn nguyên nhân này để hóa giải ân oán giữa Quân Tiêu hai nhà. Dù sao toàn bộ những chuyện này đều do Tiêu Hàn gây nên. Đây cũng không phải là Tiêu Bố Vũ yếu thế, cam tâm để Tiêu Hàn chịu khổ. Mà thực sự là sau lưng Quân gia là một cường giả thần bí rất đáng sợ, không thể nào địch nổi!
Nếu lần này có thể hóa giải như vậy, đối với hai nhà đều là một chuyện rất thoải mái!