Kiếm đi được nửa đường, tia sáng bạc đột nhiên hóa thành cơn mưa lóng lánh. Sau đó dần dần tụ lại rồi bất chợt nổ tung. Cả quá trình giống như một viên pháo hoa được b*n r*, những tia hoa kiếm kia đã bao bọc lấy Quân Vô Ý vào giữa.
Một chiêu này của Tiêu Hàn thực sự là màu mè hoa lá cành nhưng cũng có tác dụng làm nhiễu tầm mắt địch, một đòn tấn công khiến địch có muốn đỡ cũng không biết đường nào mà lần!
Còn nói trắng ra cũng chỉ là chạy vòng vòng đánh lén! Mỗi một lần ra kiếm đều là len lén "đâm sau lưng chiến sĩ"… à, đâm sau lưng Quân Vô Ý.
Còn nói rõ ràng hơn nữa, thì một chiêu này thực chất là ỷ mình còn hai chân mà khi dễ người tàn tật!
Mà làm người có thể vô sĩ đền mức này, quả thật thiên hạ vô địch! Hành vi bỉ ổi này của Tiêu Hàn khiến mọi người được mở rộng tầm mắt, biết rằng hắn đã chứng minh được trên đời này hắn vô sỉ số một!
Có điều Tiêu Hàn dù có vô sỉ đền mức nào đi nữa, cũng khiến Quân Vô Ý rơi vào tình thế nguy hiểm! Theo những đòn tấn công của thằng ku đê tiện đó thì hắn cũng đã bắt đầu chật vật!
Vừa thấy hành vi này của Tiêu Hàn, nhiều người đã thấy khó vừa mắt; Mà trong số đó còn có Ngân Thành thất kiếm!
- Đánh kiểu quái gì thế này? Người ta đã không đi đứng bình thường được, sao còn chơi trò du đấu này chứ? Hắn còn có biết xấu hổ hay không? Làm vậy còn để mặt mũi Ngân thành vào đâu nữa?
Người vừa cau ngươi bất mãn vừa nói chính là lão Tam của Ngân thành thất kiếm.
- Tuy rằng chi dưới của Quân Vô Ý bị tàn phế, nhưng tàn chưa chắc đã phế. Chắc trong khoảng mười năm nay hắn chuyên tâm tu luyện huyền khí khiến tiến cảnh kinh người. Trước mắt hắn đã là Thiên Huyền trung giai, tu vi huyền công quả thật còn hơn Tiêu Hàn. Mà bảo kiếm trong tay hắn còn lợi hại hơn cả thần binh lợi khí Huyền Ngọc kiếm. Với hai điều này, mặc dù cách làm của Tiêu Hàn không quang minh, nhưng cũng là phương pháp có lợi nhất và chính xác nhất. Chẳng lẽ kêu nó bỏ sở trường mà lao đầu đánh bừa sao? Vậy chẳng phải kêu nó đâm đầu vào chỗ chết?
Lục trưỡng lão lạnh lùng nói:
- Chiến đấu một mất một còn cùng kẻ thù thì dĩ nhiên phải dùng bất cứ thủ đoạn nào, về mặt này còn có gì "đáng" hay "không đáng" chứ?
Tuy rằng Tiêu Hàn dùng cách quả bỉ ổi quá đê tiện, nhưng dù sao cũng là cuộc đấu sống chết, cũng xuất hiện những tình tiết bất ngờ khiến người xem vô cùng phấn khích. Bởi vậy cho dù là phía Ngân Thành hay phía quân đội Thiên Hương đều hết sức chăm chú nhìn xem cuộc chiến, hiếm có ngoại lệ.
Nhưng hiếm có ngoại lệ, cũng không phải là tuyệt đối không có, giống như…
Ngân Thành tiểu công chúa Hàn Yên Mộng bên này đang quệt miệng dựa vào người Mộ Tuyết Đồng với vẻ mặt tủi thân vô cùng. Bởi vậy cuộc đại chiến trước mắt này cô bé chẳng có một chút hứng thú nào xem.
Mà một người khác cũng đang ngây ra, trong lòng đối với Quân Vô Ý đang lo lắng vô cùng. Mộ Tuyết Đồng đảo mắt rồi ghé vào tai Hàn Yên Mộng nói nhỏ:
- Nha đầu, con còn tủi thân làm gì? Con một khi đã không đồng ý với cuộc hôn nhân này, sao không nhân cơ hội tốt này đi? Con thật ngốc!
Thân thể mềm mại cả Hàn Yên Mộng khẽ rung, hai mắt lấp lánh trên khuôn mặt nhỏ. "Ù há" một tiếng rồi nhảy dựng lên ôm lấy cánh tay Mộ Tuyết Đồng mà lắc lắc, cảm giác hưng phấn khó nói nên lời.