Hảo tiện!
Nên biết rằng mấy chục vạn đại quân một khi triển khai đội hình thì kéo dài cả chục dặm đường, mà soái trướng, lại nằm ở giữa!
Hơn chục dặm đường, nếu chỉ chạy ngang thôi cũng sợ chạy đến chết, nói gì đến chuyện từ ngoài giết vào. Cho dù tính là một nửa đường là tới soái trướng cũng cần có một binh lực hùng mạnh cỡ nào!
Cho dù lấy năng lực của Chí Tôn cường giả có thể bay lên không, nhưng trong khoảng cách mười dặm đó cũng phải hạ xuống mà thở. Nhưng chỉ cần rơi xuống một lần cũng sẽ bị vây một hồi mớicó thể bay lên lần nữa. Một khi bay đến được soái trướng cũng phải qua mấy lần đổi khí, hao phí không ít sức mạnh!
Nhưng chỉ cần có hỗn loạn, soái trướng có thể đổi vị trí bất cứ lúc nào!
Cho dù là Ưng Bác Không muốn ám sát Quân Vô Ý giữa vạn đại quân đi nữa, mặc dù có thể làm được thì độ khó khăn của nó vẫn quá cao đi!
Trừ phi dùng Âm Dương độn pháp của Quân đại thiếu gia, thì mới có thể làm được chuyện hái đầu chủ soái giữa thiên quan vạn mã.
Nhưng Quân Vô Ý vẫn nhớ rõ, lúc đó chỉ có mấy tên Thiên Huyền xuất hiện trước mặt mình! Hơn nữa còn là đột nhiên xuất hiện trước mặt! Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước, vừa gặp đã trực tiếp ra tay mới khiến hắn trở tay không kịp!
Mức độ bảo vệ của soái trướng nghiêm ngặt cỡ nào, cho dù là một con ruồi cũng không phải muốn bay là bay vào được!
Vậy làm sao có thể bất ngờ giết tới?
Nếu nói là không có nội gián. Có đánh chết Quân Vô Ý cũng không tin!
Nhưng nếu là có nội gián, vậy tên nội gián đó làm như thế nào? Ai có thể an bài nhiều nội gián như vậy? Trong lòng Quân Vô Ý sớm đã hoài nghi, thậm chí hướng hoài nghi cũng có. Chỉ có điều nếu hoài nghi theo hướng đó, thật sự rất đáng sợ. Một khi chạm vào có khả năng sẽ tạo thành một ảnh hưởng rất lớn. Cho nên hoài nghi này cần có bằng chứng xác đáng, cần có bằng chứng tối thiết thực để chứng minh!
Đây cũng là sự khác nhau lớn nhất giữa Quân Vô Ý và Quân Mạc Tà. Quân Vô Ý mới thật sự là đời sau của Quân gia, hắn giống với Quân lão gia tử có thể vì quốc gia, vì gia tộc, vì lê dân mà trì hoãn hoặc tạm gác oán thù cá nhân.
Nhưng nếu một việc như vậy xuất hiện trên người Quân Mạc Tà thì hắn chẳng cần lo gì ba cái vụ đó, nghi ai thì trực tiếp điều tra, thậm chí trực tiếp bắt về nghiêm hình bức cung. Ngươi có người đứng sau mạnh lắm hả, có bối cảnh lớn thì sao. Nắm tay ta lớn thì ta có đạo lý. Ngươi đụng tới một ngón tay của ta, ta trực tiếp giết cả nhà ngươi. Cho dù việc này có tạo thành ảnh hưởng như thế nào đi nữa, chết bao nhiêu người vô tội thì ăn thua gì. Muốn trách thì đi mà trách cái thằng kiếm ta gây chuyện, không lẽ lại tới tìm kẻ bị hại đáng thương này sao!
- Hắc hắc, Quân Vô Ý, ngươi rất buồn bực sao? Vậy ngươi cứ tiếp tục buồn bực đi, buồn bực đi!
Tiêu Hàn cười lên điên cuồng:
- Ta cho ngươi biết. Trong chuyện này tất nhiên là có nội tình, chẳng qua ta sẽ không nói cho ngươi biết! Vĩnh viễn không nói để ngươi mang theo cái nghi vấn này mà chết đi! Ha ha ha….