- Xin tôn giá khoan động thủ, hiều lầm thôi mà!
Tiêu Bố Vũ lắc mình đứng ra đối diện với cô gái áo xanh, khuôn mặt ờ hững khi nãy giờ đã chuỷên thành nghiêm túc kèm theo vẻ kinh nghi bất định:
- Cô nương khoan hãy nổi trận lội đình, chuyện này nói chung chỉ là trùng hợp, xin để lão già này giải thích một chút.
- Hiểu lầm, chuyện cười này không đáng cười chút nào. Nếu quả thật hai chị em ta chỉ là người bình thường, cho dù không toi mạng trước cái thứ ngu xuẩn đó, cũng sợ rằng sẽ bị đám các người ép mang đi, rồi chẳng lẽ không bị ngang ngược lăng nhục, tùy ý tàn sát bừa bãi sao? Người Phong Tuyết Ngân Thành đều là cái thứ vậy sao? Giải thích? Nếu không phải gặp chị em chúng ta các ngươi có cần giải thích sao? Có cần giải thích sao?
Ánh mắt của cô gái áo xanh lạnh lùng nhìn Tiêu Bố Vũ, sát khí lạnh lùng trong đó không giảm mà còn tăng lên.
Tiêu Bố Vũ tất nhiên không vô dụng như thằng khùng Tiêu Hàn, tuy rằng khí thế của cô gái áo xanh tiếp tục tăng lên, nhưng sát ý trước mắt cũng không khiến hắn hoàn toàn không có phản ứng. Chỉ là hắn cảm nhận áp lực càng lúc càng lớn gần như quá sức chịu đựng mà thôi.
Quả là nghé con không sợ cọp, cho tới giờ phút này Tiêu Hàn tuy rằng cảm nhận được khí thế kh*ng b* của cô gái áo xanh, nhưng hắn vẫn tự tin vào chỗ dựa sau lưng là Tiêu Bố Vũ nên không chút ý thức nào về sự nguy hiểm trước mặt. Hắn làm sao biết được rằng, cái chỗ dựa Tiêu Bố Vũ của hắn chưa chắc đã tự lo xong thân mình huống gì là lo cho hắn.
Đối mặt với sát khí mênh mông kinh người như vậy, Tiêu Bố Vũ kiệt lực chống lại một hồi đã cảm thấy sau lưng ướt đẫm mồ hôi. Cái loại cảm giác này quả thật y như bị một con rắn cực độc nhìn chằm chằm, hơn nữa con rắn độc này so về lực lượng, tốc độ hoặc linh hoạt đều vượt xa hắn!
Giờ phút này, Tiêu Bố Vũ bỗng cảm thấy một đạo khí lạnh chạy từ đỉnh đầu tới tận cái lỗ ở dưới.
Bởi vì hắn rốt cục nghĩ ra cô gái áo xanh này là ai rồi!
Nếu còn đoán không ra, hắn cũng không phải là kẻ sắp tiếp cận đến cảnh giới Chí Tôn rồi!
- Xin tôn giá ngàn vạn lần bớt giận, Phượng Ngô cùng Hàn nhi đều trẻ người non dạ, vừa rồi chỉ là thuận miệng nói chơi chứ không có ác ý gì. Xin tôn giá ngàn lần vạn lần bỏ qua giùm, ta sẽ lập tức kêu bọn chúng tới xin chịu lỗi trước mặt tôn giá!
Giờ phút này Tiêu Bố Vũ đang muốn tự vả miệng mình một hồi, mặt mũi hắn xanh mét vì hối hận.
Mình thật là già mà ngu! Khí thế quen thuộc này, quần áo cũng quen, ánh mắt vừa lạnh thấu xương vừa tà độc này, thế gian này trừ Thiên phạt sâm lâm Xà Vương thì có ai khác nữa?
Chỉ có điều người ta đã không muốn lộ mặt thật thì cũng có lý do của họ, nếu mình tùy tiện nói ra mới thật sự là làm người ta mất mặt, lúc đó mợi chính thức là đặc tội với người.
Về phần cô gái áo trắng kia, đại tỷ của Xà Vương, một cô nương họ Mai….
Trời ạ!
Muốn ép ta chết sao!
Vừa rồi là thằng cháu mình đứng ra giúp thằng chắt mình ép lấy đại tỷ của Xà vương về làm vợ, mà còn làm tiểu thiếp. Mẹ nó, quả thật là đầu to óc như trái nho, đầu nó thiếu não cũng không cần thiếu đến mức này chứ.