- Chúng tôi đâu có đi một mình, chúng tôi có hộ vệ mà. Ha ha, chỉ có điều bọn họ bình thường không xuất hiện trước mặt người khác thôi!
Nhưng lời này tựa như cô gái áo xanh lanh chanh lóc chóc buột miệng nói ra, lời chưa nói hết đã nhanh tay bụm miệng mình lại, giương đôi mắt tròn xoe rồi cười gượng vài tiếng tỏ vẻ mình đang sợ hãi.
Trong lòng Tiêu Bố Vũ càng thêm khẳng định rằng cảm giác của lão khi nãy chì là ảo giác. Gần đây sợ bóng sợ gió trông gà hóa cuốc, hai cô gái này không có hút huyền khí dao động gì hết, chắc cũng không phải nhân vật lớn gì. Chỉ cần họ không phải từ Thiên Nam đi đến đây là được.
Hắn mới nãy cũng thật sự sợ, sợ cô gái áo trắng này cùng vị Mai tôn giả kia có quan hệ gì gì đó, lúc đó thì xôi hỏng bỏng không là cái chắc.
Chỉ là…
Hiện tại coi kỹ lại chắc chắn là không phải. Mà nếu không phải, vậy quá tốt rồi.
Nếu Phượng Ngô có hảo cảm với cô gái này, ừm, thế giới này khó có thế gia nào cưỡng lại sự hấp dẫn của Phong Tuyết Ngân Thành. Mà đàn ông ba vợ bốn nàng hầu là chuyện thường, coi như Phượng Ngô cưới thêm một người cũng chẳng phải chuyện lớn gì, chỉ cần đem cái danh phận Vợ lớn cho Tiểu công chúa là được rồi.
Nghĩ đến đây, Tiêu Bố Vũ liền liếc mắt sang Tiêu Hàn. Hiện tại Tiêu Hàn vẫn còn bộ dáng điên điên khùng khùng, tuy rằng hiện tại tinh thần hắn dần ổn định chỉ một mực chờ đợi trận chiến với Quân Vô ý, nhưng sự mệt mỏi qua mấy ngày này khiến hắn chưa hồi phục bình thường.
Cho Tiêu Hàn lấy cái bộ dáng giả điên giả dại này ra nói chuyện, hiệu quả cũng không tồi. Nếu vạn nhất không xong thì chính mình ra mặt là ổn thỏa ngay. Dù sao đi nữa Tiêu Phượng Ngô cũng là cháu nội ruột thịt của mình, mà cô gái trước mắt này đúng là nhân tài xuất chúng, quốc sắc Thiên Hương. Cho dù là gia thế hơi kém một ít. Không coi là môn đương hộ đối, cũng không hề gì.
Nhận xét của hắn vô cùng chính xác, cô gái áo trắng này quả thật là không có quan hệ gì vơi vị Mai tôn giả kia. Chỉ có điều hắn làm sao ngờ được rằng….
- Phượng Ngô, cháu rất coi trọng vị cô nương áo trắng này sao?
Tiêu Hàn phẩy tay áo ngẩng đầu nhìn thẳng cháu mình, cũng cố ý làm ra vẻ sắp sửa lên cơn điên.
- A, cháu…
Tiêu Phượng Ngô nhất thời không biết làm gì, len lén nhìn trộm qua cô cái áo trắng rồi cà bặp cà lăm:
- Thúc, thúc thúc….
- Chú chỉ hỏi cháu có phải hay không? Có phải cháu thấy vị cô nương này rất tốt hay không? Có muốn cưới về làm vợ không?
Tiêu Hàn làm ra vẻ say rượu đập bàn trừng mắt quát lớn. Ý hắn rất rõ ràng, nếu cháu coi trọng thì người chú này thay cháu làm kẻ ác.
Cô gái áo xanh trắng trắng mắt, đem bà trùm bọn ta lấy về làm vợ? Các ngươi thật giỏi!
- Dạ, dạ đúng.
Tiêu Phượng Ngô tuy rằng có chút bạo ngược nhưng dù sao tuổi còn trẻ, nói đến chuyện này vẫn có chút ngượng ngùng, quả là da mặt cần phải rèn luyện nhiều.
- Vậy là được rồi! Chú sẽ làm chủ thay cháu!
Tiêu Hàn chuyển sang phái cô gái áo trắng, dùng thần thái cao cao tại thượng và cái giọng kiêu căng hỏi:
- Xin hỏi cô nương, có từng nghe nói qua tên Phong Tuyết Ngân Thành của chúng ta?