Trên con đường từ Thiên Nam đến Thiên Hương có qua một thị trấn nhỏ gọi là Tượng Nha trấn, mà trong cái Tượng Nha trấn này chỉ có khoảng trăm gia đình sinh sống. Mà cái quán trà duy nhất của trấn hôm nay lại đông đúc hơn ngày thường, bởi vì có một đám người áo trắng khí vũ hiên ngang ngồi đó với ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía Nam.
Đám người này không ít, thêm vào việc mặc toàn đồ trắng như tuyết giống nhau. Đúng ra những người này đi chung với nhau thì cũng phải sôi nổi một chút, nhưng hiện tại mặt mày ai nấy đều lạnh như băng hợp với bộ đồ trắng như tuyết trên người, quả thật khiến người ta nhìn vào mà thấy lạnh cóng.
Quán trà Hỏa Kế này cũng không đông khách gì mấy, thêm vào việc bọn người kia sớm dặn dò không được để ai quấy rầy họ nên chẳng ai quan tâm nhiều. Huống chi mặt mũi tên nào tên ấy lạnh lẽo như cục nước đá, ai dư hơi mà trêu chọc chứ.
Cái đám người này chính là đám người của Phong Tuyết Ngân Thành, gồm một số kẻ Thần Huyền Thiên Huyền như Thất kiếm, sáu vị trưởng lão, Tiêu Hàn, Mộ Tuyết Đồng cùng với hai đứa tép riu Hàn Yên Mộng, Tiêu Phượng Ngô. Lần đi Thiên Nam này, Phong Tuyết Ngân Thành có thể nói là cực kỳ buồn bực: Quân gia, Quân Vô Ý vốn bị tính kế để đi chết, mười phần chết sạch không có một con đường sống. Vậy mà diễn biến xảy ra lại hoàn toàn trái ngược, không chỉ bình yên vô sự mà còn được bảo hộ bởi một thế lực mà cho du Phong Tuyết Ngân Thành dốc hết toàn lực ra cũng không so sánh nổi.
Mà đầu mục đích chủ yếu lần này là muốn đối phó Thảo nguyên thần ưng Ưng Bác Không, vậy mà từ đầu đến cuối lại không có một cơ hội nào. Cuối cùng lại từ đâu nhảy ra một người áo đen thần bí đến cực điểm, lực lượng cường đại đến nỗi cho dù sáu vị trưởng lão liên kết với Thất kiếm cũng không bằng. Mà hiện tại bọn họ đang lo sợ người thần bí kia vì chuyện Quân gia mà đến gây chuyện với mình, thậm chí mọi chuyện chưa coi được khúc cuối đã mặt mày xám xịt chuồn đi. Họ đang dự định theo đường chính về lại Thiên Hương rồi mới chạy về Ngân Thành.
Mấy chuyện xảy ra ở đây đã dùng phi ưng cấp báo về Ngân Thành. Mà tầng lớp trên của Ngân thành một khi nhận được tin tức kinh người này, chắc cũng ngửi ra mùi vị cực kỳ nguy hiểm. Kẻ thần bí kia phẩy tay một cái là g**t ch*t ngay một vị Tuyệt Thiên Chí Tôn, thử hỏi trình độ người đó mạnh mẽ như thế nào!
Hai người đại trưởng lão Tiêu gia là Tiêu Hành Vân cùng Ngân Thành thành chủ đồng thời hạ lệnh cho toàn bộ người đi Thiên Nam lần này phải rút về ngay, không được chậm trễ! Toàn bộ người Ngân Thành được phái ra ngoài phải rút về hết, co cụm lại chuẩn bị đối phó bất ngờ!
Mức độ nghiêm lệ của mệnh lệnh này thậm chí còn vượt qua cái thời kỳ Phong Tuyết Ngân Thành đối mặt với Đông Phương thế gia. Khi đó cho dù đang ở thế hạ phong, Ngân Thành cũng có tự tin để lật ngược thế cờ! Thứ nhất là tầng lớp cao cấp của Ngân Thành vẫn chưa xuất ra hết, thứ hai là mọi người trên đại lục cũng không ngồi yên xem thích khách của Đông Phương thế gia giết người bừa bãi. Mà sự thật xảy ra sau này cũng như dự đoán của họ!
Thế nhưng lần này không giống chút nào. Trình độ kh*ng b* của kẻ bí ẩn kia vượt xa so với Đông Phương thế gia, hơn nữa hắn cũng không ra mặt chống đối cả thiên hạ. Bởi vậy nếu hắn thực sự muốn đối phó với Phong Tuyết Ngân Thành, chắc chắn rằng các quốc gia khác, các thế gia và các thế lực lớn sẽ chơi trò "Sống chết mặc bây, mình thầy yên ổn"! Tuyệt đối sẽ không có kẻ nào ra mặt giúp đỡ Phong Tuyết Ngân Thành!
Cho nên cái mệnh lệnh này thể hiện sự bức thiết đến cực điểm! Ngay trong từ ngữ của cái mệnh lệnh này cũng khiến người ta ngửi thấy sự khiếp sợ từ chính tẩng lớp cao nhất trong Ngân Thành, khẩn trương…. thậm chí là khủng hoảng.