Nghe câu hỏi của lão phu nhân, hai cha con đồng thời ngó lơ chỗ khác, không ai dám trả lời.
-Ngươi nói!
Cây trượng của Lão phu nhân chỉ thẳng về phía Độc Cô Vô Địch.
Độc Cô Vô Địch còn đang thở hổn hển không nói ra hơi, cứ mỗi lần hắn nghĩ đến chuyện này thì cả người run rẩy. Vất vả hít sâu hai ba cái để nén lửa giận trong lòng lại, rồi mới đáp lời:
- Chuyện rằng,… thì ….là ….mà……
Chuyện chưa kể xong, chỉ nói đến đoạn con bé mê trai đến nỗi "trưng thu" của bọn thị vệ một bao xuân dược rồi tống hết vào miệng Quân Mạc Tà…… Mà Độc Cô lão phu nhân là ai chứ, nghe đến đây là sớm đoán ra chuyện kế tiếp diễn biến ra sao rồi. Nhất thời thân hình bà run rẩy, cạch một cái, cây trượng đã tuột khỏi tay lăn ra đất, còn thân hình bà cũng liêu xiêu như sắp đổ.
Độc Cô Vô Địch cùng các bà vợ vội vàng lao tới đỡ, trong miệng la chí chóe.
- Nghiệt chướng mà!
Độc Cô lão phu nhân rốt cuộc cũng phục hồi, lời vừa ra khỏi miệng nứơc mắt đã ướt đẩm khuôn mặt già nua. Bà thật ra không chút hoài nghi độ chính xác của câu chuyện, với tính cách của Độc Cô Tiểu Nghệ, cùng với cảm giác của một cô bé mới lớn đối với Quân Mạc Tà thì loại chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.
Lui một vạn bước mà nói, với thân phận và địa vị của Quân Chiến Thiên cũng không thể nào bịa ra một lời nói dối đến cỡ này. Huống chi đại quân sắp về, mà nếu như Quân Chiến Thiên mặt dày mày dạn mở to mắt nói láo thì căn bản lời nói láo này giữ được bao lâu? Chẳng phải lại đi làm trò cười cho thiên hạ sao?
Hơn nữa chuyện Độc Cô Tiểu Nghệ lại luôn có ấn tượng tốt với cái thằng Quân Mạc Tà cà lơ phất phơ kia, ở Độc Cô Thế gia đã không phải là chuyện bí mật gì rồi.
Nhưng mà vấn đề chủ yếu nhất cũng không phải chuyện này. Sau khi Độc Cô đại tướng quân kiên trì kể hết phần sau… Ặc, mà thật sự "phần sau" cũng chẳng có gì nhiều để kể nữa rồi, có thể nói điểm mấu chốt là chuyện này liên quan đến Quản Thanh Hàn. Trong lúc nhất thời. đoàn phụ nữ ở đây đều lâm vào trầm mặc.
-Các ngươi muốn xử lý ra sao?
Độc Cô lão phu nhân mặt lạnh như tiền quay sang hỏi Độc Cô Tung Hoành cùng Độc Cô Vô Địch.
- Làm sao là làm sao? Dù sao chuyện này con tuyệt đối không đồng ý! Thẳng nhóc Quân Mạc Tà ăn chơi trác táng thành tính, xấu xa chịu không thấu. Suốt ngày chỉ biết kiếm chuyện chọi gà chọi chó không làm được gì cho ra hồn, là một thẳng phá gia chi tử điển hình. Tiểu Nghệ sao có thể gả cho một thằng như vậy chứ? Còn nếu ép gả cho hắn không phải khiến con bé tủi thân cả đời sao!
Độc Cô Vô Địch tức giận nói một tràng:
- Chờ thằng nhóc đó về đây là con thiến nó! Cứ thế mà làm!
- Làm, làm cái con khỉ! Chuyện đến mức này rồi chẳng lẽ còn có thể gả Tiểu Nghệ cho thằng khác sao?
Độc Cô lão phu nhân nghe xong càng thấy bực mình:
- Ngươi còn muốn "thiến" nó! Ngươi ngu cũng ngu vừa vừa thôi, chuyện như vậy cũng nghĩ ra sao?
- Hừ hừ, Độc Cô tướng quân quả thật còn dám nói đến từ "thiến" sao. Khửa khửa, Độc Cô Vô Địch, lão tử cho ngươi cái quyền này, ngươi dám làm không?
Quân Chiến Thiên tà tà nhìn Độc Cô Vô Địch, rồi khoanh tay lại bắt đầu "ngâm nga":
- Lão phu từ nhỏ đến lớn khiêm tốn lịch thiệp, hào hoa phong nhã, tuấn tú lịch sự, kỳ tài ngút trời. Sao đến miệng của ngươi lại cứ như là chịu đời không thấu vậy? Thật không biết rốt cuộc là ngươi mù hay là con bé Tiểu Nghệ kia mù đây!
- Quân … Quân Chiến Thiên, ông còn dám nói những lời không biết xấu hổ đó nữa sao!
Độc Cô lão phu nhân nghe Quân Chiến Thiên "Tự sướng" một hồi, liền quăng ngay cho ông ta một cái nhìn "Xem thường":
- Con có mà cháu cũng có rồi, ông còn có thể nói ra những lời này mà không chút đỏ mặt sao? Mấy con bé mới lớn thì biết cái gì, chỉ cần quăng cho vài lời ngon tiếng ngọt là mê như điếu đổ thôi!
- Chị dâu à, nói chuyện phải có chút lương tâm đi mà! Thằng nhóc Quân Mạc Tà từ trước tới giờ đâu có chủ động đi tìm con bé Tiểu Nghệ đâu, đều là con bé kia xồng xộc chạy đến chỗ Mạc Tà mà. Chuyện này mọi người ai cũng biết, ta nói có sai không hả? Mà nghe thiên hạ đồn rằng lúc khai trương Quý tộc đường, có người-nào-đó nói cái gì, cái gì hình như là "Ta không có tiền thì đem con gái ra gán nợ, đem thằng nhóc kia về làm con rể thì món nợ này khỏi tính là xong!"