- Lão phu hướng về ngươi gọi lão thông gia, tự nhiên là đang gọi ngươi, chẳng lẽ là gọi người khác sao? Trước mắt trừ lão hàng ngươi ra, ở Thiên Hương thành lại có mấy người xứng cùng lão phu có quan hệ thông gia?
Quân lão gia biểu tình sự buồn bực, bày ra bộ dáng "Ngươi là một tên ngu ngốc sao?".
- Phi, lão tử với ngươi kết thành thông gia khi nào? Ngươi cũng không vẩy nước tiểu so sánh xem Quân gia nhà các ngươi từ Quân Chiến Thiên ngươi tính xuống thì nhi tử một đứa, tôn tử một đứa. Nhi tử thì bị phế, tôn tử là loại quần áo lụa là bỏ đi, lại còn dám cùng lão phu kết thân, ngươi đúng là si tâm vọng tưởng!
Độc Cô Tung Hoành cơ mặt run run lên, trong mắt hung quang bạo xạ, muốn phát tiết nổi đóa.
Nếu là ngày thường, Quân gia lão tử nghe được Độc Cô lão gia nói mấy lời này, nhất là câu "Nhi tử bị phế" này, lập tức sẽ nổi giận lôi đình, trực tiếp xông lên sửa chữa Độc Cô lão gia cũng là việc hoàn toàn không thể không có!
Nhưng giờ phút này, Quân gia lão tử lại một chút cũng không tức giận, ngược lại cười híp mắt nói:
- Thông gia kiểu này nói được chính là từ bên ngoài mà đến. Trước kia có thể coi không phải, nhưng hiện tại coi như muốn không phải cũng không thể được. Ngươi đến đây cẩn thận mà nghe ta nói. Ân, chuyện này nói ra kỳ thật cũng rất đơn giản, chính là một câu: Gạo đã nấu thành cơm! Ngươi hiểu ý ta chứ. Hiện tại lại nói đến tình hình ngày đó như thế này, à Vô Địch à, ngươi cũng phải nghe một chút, dù sao Vô Địch vẫn là người trực tiếp thông gia.
Độc Cô Tung Hoành lão tử mới nghe được câu gạo nấu thành cơm thì mặt đã trực tiếp tái đi rồi. Tiếp tục lại nghe được cái gì trực tiếp thông gia, nhất thời mặt lão chuyển thành xanh nhạt.
- Ách, con đột nhiên nhớ tới việc các tướng sĩ trong doanh trại tìm con có việc, con cần đi xử lý. Làm hỏng việc quân cơ chính là trọng tội. Ân, bên kia chính là có quan hệ chuyện đại sự mấy chục cái nhân mạng. Mạng người quý gia chậm trễ không được, không đi không được a!
Độc Cô Vô Địch càng nghe càng cảm thấy là không được ổn, trực tiếp đã nghĩ đến kế thứ ba mươi sáu (tẩu vi thượng sách), trước tránh đầu gió, lại nói lý do cũng thực bá đạo, rõ ràng là còn có thể liên quan đến mạng người, mấy chục mạng a.
- Tiểu tử, ngươi đứng lại cho lão tử.
Độc Cô Tung hoành sắc mặt đã xanh xám vừa trừng mắt, một tiếng hét to rung trời:
- Sự tình vừa nói mà không nói rõ, ngươi dám đi lão tử cắt đứt chân của ngươi! Nếu còn tiếp tục lên tiếng, ta trực tiếp đánh gãy.
Độc Cô Vô Địch bên kia mới vừa xoay người lại, đừng nói nhúc nhích, ngay cả lên tiếng cũng không dám, vẫn duy trì tư thế một chân bước đi, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, giống như là thời điểm bị tiêu chảy đột nhiên bị người ngăn ở cửa nhà cầu không cho vào đi, đầu đầy mồ hôi rơi thánh thót.
- Quân Chiến Thiên! Xin mời!
Độc Cô Tung Hoành liếc mắt, nghiêng đầu nhìn Quân lão gia tử, một bàn tay chìa ra làm động tác mời khách. Ý tứ rất rõ ràng: Có chuyện gì đừng nói chỗ này, chúng ta vào nhà đóng cửa rồi nói.