: Tomorrow
Quân Vô Ý đem việc xảy ra tường tận kể rõ trong tín thư, toàn bộ quá đều giải thích rõ ràng, vốn là nói mình đã giải trừ hôn ước của Quản Thanh Hàn cùng Quân gia, sau đó còn thu nàng làm nghĩa nữ, mà Độc Cô Tiểu Nghệ đối với Quân Mạc Tà tình cảm thắm thiết, lại cảm nhận được sắp tới sẽ phát sinh chuyện lớn, vì thế liền tính toán đem gạo nấu thành cơm, bỏ xuân dược Mạc Tà…
Nhưng bởi vì hiểu biết nông cạn, không chịu đồng ý việc đem gạo nấu thành cơm, sau đó lại quyết định đào tẩu, Quân Mạc Tà bởi dục hỏa phần thân, lý trí hoàn toàn biến mất, đúng lúc này Quản Thanh Hàn lại đến, vì muốn cứu Quân Mạc Tà một mạng, không tiếc hiến thân hi sinh, cuối cùng tạo nên sai lầm lớn như hiện nay.
Sau đó lại thấy thái độ mạnh mẽ của Quân Mạc Tà, hơn nữa Quân lão gia tử đặc biệt nói ra trách nhiệm của nam nhi, nhất định không thể trốn tránh, đối với sự chỉ trích của mọi người trong Thiên Hương, cũng phải ưỡn ngực nghênh chiến với thế gian.
Mọi chuyện đều được lưu loát viết lại.
- Ngươi còn có thể cười?
Quân Chiến Thiên kì quái nhìn vào lão huynh đệ.
- Cười đã chưa? Ngươi có biết đây là chuyện đại sự gì không, nếu như chuyện này mà xử lý không thỏa đáng, đối với Quân gia chúng ta chính là tai họa ngập đầu!
- Ta cảm thấy buồn cười, vị tiểu thư của Độc Cô thế gia này rất là thú vị... ha ha ha…
Lão Bàng không thể nhịn cười lại tiếp tục nói:
- Muốn gạo nấu thành cơm, đã hạ độc, lại còn bỏ trốn thì còn gì để nói nữa, Độc Cô Tung Hoành có một cháu gái như vậy đúng là không dễ dàng …
- Ân? Độc Cô thế gia?
Quân Chiến Thiên ánh mắt bừng sáng. Vỗ hai tay, dựng râu:
- May mà có ngươi nhắc nhở! Mẹ nó, giờ xảy ra chuyện lớn như vậy, làm sao lão già Độc Cô Tung Hoành kia không đếm xỉa? Chuyện tốt này đều là do cháu gái hắn làm ra, lão tử nếu không dụ dỗ hắn, thì lão vương bát đản kia quá thoải mái rồi!
- Bất qua tên Mạc Tà cũng không thể trắng trợn chiếm tiện nghi như thế, sau khi trở về để xem ta thu thập hắn!
Quân Lão gia tử tâm tình chợt đột nhiên thật tốt, hừ hừ lầm bầm nửa ngày, cũng không nói ra một lời.
- Ân, lão gia, chuyện lần này không phải do tiểu thiếu gia làm sai, cũng không phải do Quản cô nương, việc này trước sau không được xem là việc nhỏ được, lần này đám quan Ngự Sử tuyệt đối sẽ không bỏ qua, muốn nhân chuyện này làm khó dễ, còn có các tài tử cũng sẽ hợp nhau tấn công, bọn nhân tài này không biết suy nghĩ đến nhân quả, bọn hắn chỉ biết chú trọng đến kết quả.
Lão Bàng thật cẩn thận nói:
- Dù sao, thân phận hiện tại của Thanh Hàn cô nương, đối với bọn họ mà nói chính là tẩu thúc lăng loàn…
- Một đám hủ nho này, bọn hắn biết cái chó gì! Tôn tử của lão tử còn mạnh hơn nhiều, Quân Mạc Tà nhất định có đảm lược gánh vác trách nhiệm, sẽ làm cho bọn chúng hổ thẹn đến chết, không hổ là tôn tử của ta, không hổ là nam nhân Quân gia, là trượng phu đích thực!