Cứ đúng lúc này, sắc mặt Dạ Cô Hàn thật phức tạp: Thẫn thờ, sầu não, mất mát, còn ẩn ẩn hạnh phúc mơ hồ! Ánh mắt c*̉a hắn vừa cố chấp thâm tình vừa thống khổ mà ngọt ngào, trong miệng luôn mấp máy thầm gọi một cái tên, dù không ra tiếng nhưng theo khẩu hình thì có thể thấy chỉ có thủy chung hai chữ "Tú Tú".
Còn có một bài thơ mà Dạ Cô Hàn thường xuyên lẩm nhẩm trong nhớ nhung, dù là lúc hắn trọng thương sắp chết, c*̃ng chỉ lẩm nhẩm bài thơ đó.
Bất hối thử sinh chủng thâm tình – Cả đời quý trọng một chữ tình.
Cam nguyện cô lữ tự phiêu linh – Một thân cất bước dạ mỉm cười.
Trường hận uyên lữ duy mộng tạo – Hận sao uyên ương tựa giấc mơ.
Trữ phụ thương thiên bất phụ khanh – Thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!
Nhưng Dạ Cô Hàn có sửa lại một câu, thế nên hai câu sau trở thành:
Lai sinh nhược thị duyên vị tẫn
Trữ phụ thương thiên bất phụ khanh
(Duyên này kiếp sau tình chưa nhạt
Thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!)
Câu này thay đổi, tâm linh Dạ Cô Hàn c*̃ng bốc hơi theo. Không hối hận, chỉ gửi hi vọng lại kiếp sau.
Kiếp sau, cứ xem như là một mơ ước hoàn hảo đi thôi.
Hai người chỉ cách nhau có một bức tường mà tựa như cách nhau nghìn sông vạn núi, trời đất chia lìa.
Bức tường đó tựa như một ngăn cách cực lớn mà lại tồn tại vĩnh viễn, dù thế nào c*̃ng không tể vượt qua.
- Lai sinh nhược thị duyến vị tẫn, trữ phụ thương thiên bất phụ khanh. Tú Tú, hai câu này là hai câu năm đó nàng thích nghe nhất, bây giờ ta cuối c*̀ng lại nghe được.
Dạ Cô Hàn rơi lệ, thần tình ảm đạm.
- Dạ thú thúc, ta cho tới giờ không hề biết mẫu hậu còn biết thổi tiêu, lại còn hay đến như vậy.
Linh Mộng công chúa nâng gò má, ánh mắt ẩn hơi nước.
- Ta c*̃ng là lần đầu tiên nghe mẫu hậu thổi tiêu.
- Con nói đây là lần đầu con nghe mẫu hậu thổi tiêu sao?
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, cả người Dạ Cô Hàn chấn động, ngẩng đầu lên, trong mắt như sáng lên, trong đó hàm ẩn sự thỏa mãn phi thường!
- Đúng vậy, mẫu hậu từ lúc sinh ta ra tới nay, chưa từng nhìn thấy người chơi nhạc, c*̃ng không nghe hát, ta còn nghĩ là người không thích âm nhạc kìa, nhưng hôm nay quả thật bất ngờ.
Linh Mộng công chú ngây thơ nói.
Dạ Cô Hàn mỉm cười, nụ cười phát ra từ nội tâm.
Giờ phút này hắn đã thỏa mãn, c*̃ng không cầu gì nữa.
Trước một khúc "Bạn quân thính phong", sau lại một khúc "Thiên nhai lệ".
Tú Tú, cám ơn nàng!
Nguyên lai ta đã có thứ tốt đẹp nhất trên đời này, đó chính là tình ý nàng dành cho ta.
Cảm ơn nhiều!
Thì ra ta ngay từ đầu đã có được những gì ta mong muốn, có trả giá thế nào thì c*̃ng thật xứng đáng!
- Ta mãn nguyện rồi, thực sự mãn nguyện.
Dạ Cô Hàn dựa lưng vào thân cây, trên đầu cánh hoa và lá cây nhẹ rơi xuống. Trong lúc này, thần thái c*̉a hắn bỗng trở nên an tĩnh một cách lạ thường.
Từ đó đến bây giờ, tu vi mất hết trở thành phế nhân, Dạ Cô Hàn không còn lộ ra biểu tình vắng vẻ nữa, c*̃ng không còn tận hứng, không cả điên cuồng, đến ngay cả khi đau khổ không chịu nổi hắn c*̃ng chưa từng phát ra nửa tiếng rên rỉ.