: Pacngoc
Thật sự c*̃ng không thể trách được bọn thị vệ không cẩn thận, đến như một cây đao đặt trong phòng được thủ vệ đứng cách năm mươi phân thủ hộ nghiêm ngặt, gió thổi không lọt, tự nhiên lại biến mất trước ánh mắt hoảng hốt c*̉a bao nhiêu người. Chuyện kỳ dị cực điểm như thế có thể phòng bị được sao? Hơn nữa không chỉ có một hai kiện mà là cả hàng binh khí đều biến mất như vậy, thật khó hiểu đến cực độ.
Chân chính chỉ còn lại căn phòng trống không a.
Không để lại một cây đao hay một thanh kiếm nào cả.
Tất cả thủ vệ đều lấy ra binh khí bảo vệ chính mình, đồng thời chửi ầm lên:
- Nhà người có khả năng trộm cắp như thế dù đi trộm quốc khố hoàng gia c*̃ng có thể, ngươi nhàn rỗi không có chuyện gì làm nên đến đây trộm vài thanh đao c*̀n sao?
Thật không hiểu được nguyên do!
Trong mấy ngày này, Độc Cô Tiểu Nghệ cơ hồ đem tất cả năng lực bản thân triển khai tấn công Quân Mạc Tà. Tiểu nha đầu bưu hãn này sau khi thấy Quản Thanh Hàn thành công, rốt c*̣c c*̃ng mang ánh mắt khẩn cấp!
Tiểu nha đầu vì tương lai hạnh phúc cả đời c*̉a mình, hoàn toàn không để ý người khác thấy thế nào, nghĩ thế nào. Lần này năn nỉ mấy vị Độc Cô ca ca tới nói giúp c*̃ng không hề có hiệu quả.
Trái ngược lại là Quản Thanh Hàn, từ hôm nghị sự ở lều lớn, nàng ta hoàn toàn khôi phục lại thái độ lạnh lùng, băng giá như bình thường, đối với Quân Mạc Tà đều không thể hiện thái độ né tránh, cũng chẳng biểu hiện gì thêm, Quân Mạc Tà c*̃ng chẳng có chút nào là tức giận. Bách chiến bách bại rồi lại tiếp tục chiến đấu, mãi c*̃ng không biết chán.
Da mặt c*̉a vị đại thiếu gia này quả thực đã đạt đến trình độ dày như điểm tiếp giáp c*̉a tường thành, trong khoảng thời gian này chính là đã làm cho đông đảo cái vị tướng sĩ mở rộng tầm mắt.
Quân Mạc Tà không phải lúc nào c*̃ng quấn lấy Quản Thanh Hàn mà mỗi buổi sáng đều dậy sớm đi dạo, sau đó gõ cửa chào hỏi các vị tướng sĩ vùng phụ cận, c*̀ng đi ăn sáng nói chuyện huyên thuyên vài câu. Chờ khi hai vị nữ nhân thức dậy mới đi tới hỏi han, đùa cợt một chút. Tiếp hắn c*̃ng được mà không tiếp c*̃ng chẳng sao, tuyệt không lân la nhiều. (la liếm nhiều ấy mà).
Công việc buổi sáng như vậy là kết thúc.
Hắn nhàn rỗi thì Độc Cô Tiểu Nghệ lại tìm tới. Có lúc c*̃ng chẳng kịp rửa mặt đã trực tiếp quấn lấy Quân Mạc Tà, sử dụng c*̀ng loại thủ đoạn c*̉a Quân Mạc Tà đối với Quản Thanh Hàn, thậm chí phản ứng c*̉a Quân Mạc Tà đều không sai biệt lắm so với Quản Thanh Hàn khi đối phó hắn. Không xa không gần mà lại như gần như xa làm cho Độc Cô Tiểu Nghệ càng đánh càng hăng, càng thua càng hăng, quanh đi quẩn lại, càng bị hóa giải lại càng tung ra những thể công mạnh mẽ. Ba người cứ lặp lại như vậy.
Đến giữa trưa lại bắt đầu lặp lại một lần, quanh đi quẩn lại buổi tối c*̃ng như thế.
Nhiều lần các tướng sĩ đều không còn hứng thú để ý. "Ba người các ngươi làm thế có gì thú vị sao? Cãi cọ mãi như thế, các người không thấy chán à? Mặc dù các ngươi không thấy chán nhưng bọn quê mùa chúng ta nhìn mãi c*̃ng phải thấy phiền chứ".