- Mạc Tà, con đừng kích động, ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nói là sẽ không cho các conở cùng một chỗ, ta chỉ nói việc này hãy tạm hoãn một thời gian! Đúng vậy! Thanh Hàn bây giờ đã là vợ chồng với con, điều này không cần conphải nhắc! Chúng ta ở đây ai cũng muốn thúc đẩy chuyện tốt đẹp này, không ai muốn chia rẽ các con, điểm này con phải hiểu được!
Quân Vô Ý vỗ bàn:
- Nhưng chuyện này dù sao vẫn cần phải có thời gian, concần phải bình tĩnh, hãy chờ đợi đi! Đợi cho thân phận của Thanh Hàn được làm sáng tỏ, thông cáo khắp thiên hạ, ta lập tức sẽ tổ chức hôn lễ cho các con, để nàng quang minh chính đại, đường đường chính chính làm thê tử của con! Con chẳng lẽ cả một chút thời gian này cũng không đợi được hay sao? Không nên để nghìn người đàm tiếu, muôn người thóa mạ. Gia phong bị chà đạp, khiến cho người trong thiên hạ nhạo báng thì con mới vừa lòng sao?
- Thì đã sao?
Quân Mạc Tà không chút yếu thế, cũng trừng mắt:
- Tam thúc, người có biết hay không? Nếu như con lại giống như con rùa đen rụt đầu trốn đi, như vậy, tất cả sai lầm này, toàn bộ áp lực này sẽ do ai gánh chịu? Ai sẽ thừa nhận?
Quân Mạc Tà đột nhiên xoay người, từ đầu ngón tay một đạo tia chớp màu lam đột nhiên xẹt qua, cửa màn vải xoát một tiếng, giống như bị một lưỡi dao sắc bén qua, nhẹ nhàng rơi xuống, lộ ra khuôn mặt đẫm lệ của Quản Thanh Hàn, cùng với vẻ mặt kinh hoàng của Độc Cô Tiểu Nghệ.
Trong lều vải nhất thời yên lặng, tất cả mọi người không nói câu nào.
Ai phải chống đỡ đây? Điều này lại còn phải nói sao?
- Con bỏ đi, con thoải mái, con còn tránh được toàn bộ sự trừng phạt, sau đó toàn bộ tiếng xấu con đều không phải nhận! Nhưng cái này không có nghĩa là kết thúc! Chuyện này vẫn cần phải có một người phải gánh chịu, chính là nàng! Quản Thanh Hàn!
Quân Mạc Tà đi nhanh tới, nắm chặt hai cánh tay của Quản Thanh Hàn, kéo nàng tiến vào.
- Con nếu trốn tránh, sẽ khiến cho nữ tử yếu đuối này phải thay con gánh chịu tiếng xấu! Hết thảy mọi chuyện đều do Quân gia làm nhưng cuối cùng lại do một nữ tử gánh chịu hậu quả!
Sắc mặt Quân Mạc Tà đỏ lên, hắn muốn kiềm chế cơn tức giận, nhưng không ngăn được:
- Là nữ nhân của con thay con gánh chịu tất cả chuyện này.
Quân Mạc Tà trừng mắt nhìn Quân Vô Ý, trong mắt như có tia sáng:
- Tam thúc, người nói đi, người sao lại không biết hậu quả của những lời đồn kia lớn như thế nào! Nghìn người đàm tiếu, khác nào chịu chết, huống chi lại là tội danh lớn như vậy. Lão nhân gia người hãy nói xem, một nữ lưu yếu đuối như nàng liệu có thể chịu đựng hay không? Như thế chẳng phải là bức tử nàng hay sao?
Thân thể mềm mại của Quản Thanh Hàn giống như chiếc lá chầm chậm rơi xuống trong gió khẽ run rẩy, vốn là khuôn mặt lạnh lùng nhưng nay lại hiện lên vẻ bất lực. Ngay cả nàng là người kiên cường, ngay cả so với những nữ tử thế tục bình thường nàng có khả năng chịu đựng cao hơn nhiều, nhưng đối mặt với những lời lên án của thiên hạ, thì nàng vẫn như cũ chỉ là một cô gái yếu nhược mà thôi!