Quân Mạc Tà cười ha ha, huýt sáo một tiếng, năm mươi người trực thuộc đội Tàn Thiên đã được chuẩn bị từ trước liền đuổi kịp, hộ tống hai người rời khỏi Thiên Nam.
Mãi cho đến khi ra ngoài được hơn một trăm dặm đường, hai người Tư Không Ám Dạ mới phát hiện, mình phải chịu khổ rồi, cái gì cũng không mang theo, ngay cả bọc hành lý để đồ cũng quên, bạc đã để hết trong đó, người là sắt cơm là thép, ngay cả cường giả Thần Huyền cũng phải ăn cơm, không có tiền chẳng lẽ phải đi ăn quỵt hay sao?
Nhưng nhìn lại, đội ngũ năm mươi người nghiêm nghị đi theo sau, không nói được một lời, sao bọc đồ trên lưng mấy người đầu lĩnh lại quen thế, nhưng mấy người này là lần đầu tiên gặp mặt, những đồ vật trên người bọn họ, tại sao chúng ta lại thấy quen mắt thế.
Không thể nào?
Những thứ kia căn bản là của chúng ta nha!
Ta kháo, hóa ra ngay cả phản ứng của chúng ta tiểu tử Quân Mạc Tà này cũng đoán được, không ngờ lại bảo trước với bộ hạ thu dọn hành lý của mình rồi đeo trên người, không hổ là đi theo hộ tống, ngay cả hành lý của chúng ta cũng mang hộ, thực sự là có « tố chất ».
Tiếp tục nhìn kỹ năm mười người này… Những hộ vệ này có tu vi xấp xỉ nhau, kẻ cao nhất cũng chỉ có tu vi Kim Huyền, nhưng cũng coi như ngang nhau, bời vì làm cho tất cả đều là cảnh giới Kim Huyền, chỉ có giai vị cao thấp khác nhau, gương mặt mỗi người thô, rộng ngăm đen, trong mắt toát lên vẻ sắc bén chói mắt, hiện lên vẻ tàn nhẫn từ trong linh hồn.
Những người này còn là người saoy? Chỉ là thị vệ của Quân Mạc Tà? Ta kháo! Đây chính là một lũ sói đói khát giữa trời đông tuyết lạnh! Sát ý khát máu trên người, làm cho cả Tư Không Ám Dạ là cao thủ Thần Huyền nhìn thấy sắc mặt cũng phải thay đổi, nếu chỉ có một hai người, thì cũng chẳng có gì lạ, vài đại thế gia bồi dưỡng một vài tên tử sĩ máu lạnh, tố chất cao nhất cũng được như mấy người này, nhưng Quân tam thiếu gia vừa ra tay liền có năm mươi người, nghe thấy thế này cũng kinh cả người.
Thực ra, cái này cũng không có gì kỳ lạ, sau khi được Quân tam thiếu gia dạy dỗ, từ đám thị vệ chỉ biết ngồi ăn chờ chết lúc đầu, đã trở nên cực kì tàn khốc, bọn tử sĩ tầm thường làm sao có thể so sánh! Bọn họ bây giờ…. nói không quá chút nào, là một đám vũ khí hình người siêu cấp.
Dẫn đầu là một bộ mặt lạnh lẽo, một đại hán cả người ngăm đen giống như thiết tháp, chính là đội trưởng Tàn Thiên đội Lý Thiết, người cũng như tên, quả thật là đen như nhau.
Chỉ thấy Lý Thiết tiến lên từng bước, kính cẩn nói:
- Hai vị tiền bối, trước khi lên đường, thiếu gia nhà chúng ta dặn chúng ta mang theo cho hai vị tiền bối một món đồ chơi nhỏ, để biểu hiện lòng cảm ơn nho nhỏ với hai vị tiền bối đã đứng ra giúp đỡ, xin tỏ tấm lòng.
Nói xong hắn lấy từ trên người ra hai bình ngọc, hai tay đưa đến.
- Đây là cái gì?
Đoan Mộc Siêu Phàm và Tư Không Ám Dạ mỗi người nhận lấy một bình, tò mò quan sát toàn bộ.