Không đợi Quân Mạc Tà đến gần, mấy người phía Bách Lý thế gia đều đã cảm nhận được được cỗ khí thế sắc bén này! Dù sao Bách Lý Hùng Phong cũng đã đạt đến cảnh giới Thần Huyền, tu vi huyền khí cũng chỉ hơi kém Đông Phương tam huynh đệ một bậc mà thôi.
Mà hai người khác của Bách Lý thế gia, cũng là Thiên Huyền cao thủ cùng với Bách Lý Lạc Vân là Ngọc Huyền đỉnh phong, sát khí bao phủ rõ ràng như thế làm sao lại không nhận ra. Rất rõ ràng, khí thế cường đại bất thình lình xuất hiện này chính là hướng về trướng bồng của bọn họ đi tới. Bọn họ chính là mục tiêu!
Tấm vải che trước cửa trướng bồng được vén lên, lấy Bách Lý Hùng Phong dẫn đầu ba người đều không hẹn mà cùng đứng dậy.
Nhìn thân ảnh ngọc thụ lâm phong cách đó không xa đối diện với mặt trời mới mọc đang từ từ đi tới, hai con ngươi trong đôi mắt của người cầm đầu Bách Lý thế gia Bách Lý Hùng Phong đồng thời co rút lại. Tên thanh niên trước mắt toàn thân có ánh vàng như đang tắm rửa trong ánh nắng mặt trời mới mọc, mang đến cho lão áp lực lớn lao.
Điều này sao có thể, đó chỉ là một thiếu nên tuổi còn rất trẻ, vì sao lại có cảm giác áp bách cường liệt như thế?
Đôi mắt thản nhiên kia, lại giống như có thể thấy rõ toàn bộ ý nghĩ bên trong nội tâm của lão! Điều này làm cho lão có một loại cảm giác, tựa hồ sinh tử tồn vong của mình, tất cả đều đã nằm trong tay người thanh niên này để mặc hắn thao túng. Bản thân mình, đã hoàn toàn không còn bất kỳ chút năng lực tự chủ nào.
Loại cảm giác vô lực cực độ này... vì sao lại có thể cảm nhận được loại cảm giác này ở trên người của một người trẻ tuổi tu vi lại xa xa không bằng mình như thế?
- Quân Tam Thiếu?
Bách Lý Hùng Phong phát hiện tâm linh của mình đã chấn động không yên, thậm chí chẳng biết lúc nào đã từng bước suy sụp xuống. Vì muốn che đậy sự bất an trong lòng, lão trầm giọng quát hỏi:
- Xin hỏi Tam Thiếu lúc này tới đây có việc gì?
Thậm chí ngay cả tự bản thân Bách Lý Hùng Phong cũng có thể nhận thấy được rõ ràng, dưới khí thế lớn mạnh của đối phương, thanh âm của mình lại có phần vô lực không nói nên lời.
Ngay lúc ba đại cao thủ Bách Lý thế gia bọn hắn bị khí thế kinh người của Quân Mạc Tà áp bách từ trong trướng bồng mà ra, lão cũng đã rơi vào hạ phong tuyệt đối, mất đi tư cách ngang hàng đối thoại rồi! Vô luận hắn là Thần Huyền hay là Chí Tôn, kết quả cũng giống nhau.
Bởi vì bọn hắn bị bức phải đi ra.
Nếu như bọn hắn có thể ở trong trướng bồng bình tĩnh chờ Quân Mạc Tà ở bên ngoài mở miệng nói chuyện trước, như vậy vô luận là Quân Mạc Tà nói cái gì cầu kiến hoặc là khiêu khích, tình huống của bọn hắn đều sẽ tốt hơn rất nhiều.
Đáng tiếc, tất cả bọn hắn đều không làm được.
Mà một người khác của Bách Lý thế gia đang đứng sau lưng của Bách Lý Hùng Phong - Bách Lý Lạc Vân, ngoài ý muốn chứng kiến Quân Mạc Tà cường thế xuất hiện hung hăng càn quấy tới cực điểm rồi lại thản nhiên như thế, càng cảm nhận được loại khí thế lạnh thấu xương đủ để khiến thiên hạ thần phục, trong mắt đột nhiên tuôn ra hào quang cuồng nhiệt dị thường.
Cảnh giới này không phải là cảnh giới mà mình ước mơ tha thiết sao?
Loại cảnh giới này có lẽ không phải đạt đến đỉnh phong, loại khí thế này cũng chưa hẳn là mạnh nhất thế gian. Nhưng...đây...đây mới thực sự là kiêu ngạo cùng tự tin tuyệt đối.