Ý nghĩ của Quân Mạc Tà rất đơn giản. Hắn tuyệt đối không nghĩ mình sẽ xảy ra sự tình ngồi bàn luận tranh cãi tay đôi với người khác. Ngươi không nghe lời phải không? Rất tốt, ta phái ra một tên sát thủ chém ngươi một kiếm, sau đó chúng ta lại tranh luận tiếp! (Thằng này đúng lưu manh:61:)
Nơi nào có nhiều thời gian như vậy để lãng phí nước miếng với các ngươi? Thời gian của đại gia chính là hết sức quý giá a...
Mà thực lực của Hải Trầm Phong cùng Tống Thương tuy rằng đều cao hơn Bách Lý Lạc Vân, nhưng Hải Trầm Phong lại là một đại trượng phu trọng tình trọng nghĩa! Tính cách của hắn giống như một nhân vật hiệp khách mà thế gian lưu truyền, không thể đảm đương được nhiệm vụ này; Tống Thương lại si mê rượu, càng là nhược điểm thật lớn.
Cho nên, loại vị trí hạch tâm này, hai người này đều không thích hợp!
Đó là lí do mà Quân Mạc Tà đối với Bách Lý Lạc Vân hết sức coi trọng!
Thân ảnh Quân Mạc Tà theo hướng soái trướng đi tới. Đám người Quân Vô Ý, Ưng Bác Không, Đông Phương tam kiếm, Đoan Mộc Siêu Phàm cùng Tư Không Ám Dạ nhịn không được đều ngẩn ra. Bọn họ đồng thời cảm nhận được một loại cảm giác lạnh lùng sắc sảo cùng lẫm liệt hàn sâm tràn ngập khắp thiên địa.
Tựa như một thanh tuyệt thế lợi kiếm giết người vô số, từ phía trước trướng bồng chợt lóe lên! Thời gian mặc dù ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để khiến cho trong lòng mọi người kinh sợ, linh hồn run rẩy!
Ở trong quân doanh tại sao lại đột nhiên xuất hiện một nhân vật lăng lệ vô cùng cao minh như vậy?
Bảy người gần như đồng thời quay đầu nhìn lại, lại đúng lúc nhìn thấy thân ảnh Quân Mạc Tà áo trắng tung bay từ trước cửa trướng bồng chợt lóe lên vút qua. Mặc dù chỉ là vội vàng nhìn lướt qua, nhưng bảy người lại đồng thời sững sờ!
Quân Mạc Tà!
Không ngờ lại là Quân Mạc Tà!
Điều này sao có thể?
Bảy người trong trướng bồng này, tùy tiện bất kỳ ai không phải tuyệt đỉnh cao thủ đây? Bất kỳ một người nào cũng là hùng cứ một phương, nhãn lực mẫn tuệ, cảm giác nhạy bén, người bình thường há có thể sánh bằng?
Người bình thường gặp phải loại tình huống này, tối đa cũng chỉ là ngạc nhiên một chút, nhưng bảy người này lại lập tức nghĩ tới bản chất!
Loại cảm giác lạnh lẽo đáng sợ này, cần phải giết bao nhiêu người mới có thể tạo ra loại cảm giác tàn khốc bễ nghễ tung hoành ngang dọc này? Phải trải qua sự tình như thế nào mới có thể có được loại cảm giác như đám mây mênh mông phủ xuống này? Lại phải trải qua bao nhiêu sinh tử, mới có được loại vân đạm phong khinh từ trong linh hồn này?
Quân Vô Ý thân là Huyết Y đại tướng, lúc trước đã từng cầm binh ngàn vạn lần. Khi đó nắm quyền chỉ huy quân tiên phong, quả thật là thiên lý hoành thi, vạn lý huyết bạc! (ý nói khắp nơi là máu và xác người) Nhưng hiện tại Quân Mạc Tà trong lúc vô ý biểu hiện ra loại khí độ này, hắn tự thấy mình không có!
Quân Vô Ý không thể nghi ngờ là một người đa tình!
Chỉ riêng điểm đa tình này thôi, cả cuộc đời hắn vĩnh viễn sẽ không đạt được đỉnh cao như Quân Mạc Tà bây giờ!
Ưng Bác Không tung hoành thiên hạ, giết người như ngóe, cao ngạo bướng bỉnh, một thân huyền công đã lên tới đỉnh, có địa vị Chí Tôn; nhưng hắn cũng không có cái loại cảm giác siêu nhiên cao không thể chạm tới như Quân Mạc Tà hiện tại!