- Chính là...chính là... "chuyện" vừa rồi các ngươi làm ấy!
Độc Cô Tiểu Nghệ vừa xấu hổ vừa thẹn thùng, thấy Quản Thanh Hàn vẫn không có ý tứ giải thích rõ chuyện vừa rồi, cũng bất chấp sự thẹn thùng, dứt khoát cao giọng làm ồn lên:
- Rốt cuộc các ngươi đã làm như thế nào làm như thế nào vậy? Hảo tỷ tỷ, tỷ mau nói cho ta biết a!
Quản Thanh Hàn hoàn toàn hóa đá! Ngay sau đó trước mắt cũng có cảm giác tất cả đều biến thành màu đen.
Loại "chuyện" này làm như thế nào? Cái này cũng có thể nói ra sao? Nha đầu này ngay cả "chuyện kia" cũng dám hỏi là vấn đề gì a!
- Muội...muội... Tiểu Nghệ, muội đang nói bậy bạ cái gì thế! Muội còn là một cô bé, làm sao có thể hỏi ra loại chuyện xấu hổ muốn chết này? Tỷ tỷ mệt mỏi rồi, muội cũng đi về nghỉ ngơi sớm một chút đi!
Quản Thanh Hàn mặt đỏ tía tai, quẫn bách trách mắng.
- Quản tỷ tỷ, tỷ sao lại không nói cho ta chứ, tất cả mọi người đều là nữ nhân mà, nghiên cứu thảo luận một chút thì có làm sao đâu? Nơi này không có người ngoài mà.
Độc Cô Tiểu Nghệ đi lại gần cười đùa hí hửng. Vào cửa thử dò xét lâu như vậy, rốt cục phát hiện Quản Thanh Hàn đang mệt mỏi không có khí lực lớn như mình, nhất thời lớn mật, vén chăn lên muốn chui vào bên trong.
- Muội...muội chớ vào!
Quản Thanh Hàn giật nảy người, liều chết giữ chặt góc chăn.
- Muội xem một chút thôi mà, có chết ai đâu.
Độc Cô Tiểu Nghệ dẩu môi, hết sức u oán nói:
- Loại chuyện này tại sao mọi người đều giấu kín như bưng như thế, muội đến bây giờ cũng không biết nó rốt cuộc là chuyện gì, nếu không hôm nay muội cũng sẽ không "gà" như vậy, bị tỷ tỷ chiếm mất tiện nghi a.
Chiếm mất tiện nghi? Cái này còn là "tiện nghi" ư? Quả thực đúng là muốn cái mạng già của ta a!
Tiểu nha đầu vừa nói vừa dùng sức vén chăn lên. Lúc này Quản Thanh Hàn đang cả người vô lực, làm sao có thể chống đỡ được tiểu nha đầu Độc Cô Tiểu Nghệ đang thập phần tò mò mãnh liệt này, rốt cục bị nha đầu kia thành công thực hiện được, chui vào trong chăn. Bởi vì lúc này giãy dụa một lúc, lại tiếp tục khiến cho thân thể của nàng hết sức đau đớn, không chịu nổi phải nhíu đôi mày lá liễu r*n r* một tiếng, vô cùng khổ sở.
- Cho muội xem một chút đi, rốt cuộc "nơi đó" đau thế nào, ta giúp tỷ tỷ chữa trị. He he he...
Biểu hiện hiện tại của Độc Cô Tiểu Nghệ hoàn toàn chính là một nàng nữ lưu manh.
Trong chăn giãy dụa một hồi, Quản Thanh Hàn thấp giọng chửi nhỏ, cầu xin, sau đó là thở hổn hển, vô lực giãy dụa, rốt cục...
- A! "Chỗ ấy" làm sao lại sưng lớn như vậy? Cái này làm sao mà tạo ra được, đây cũng quá là dọa người đi?
Trong chăn truyền ra một tiếng kêu sợ hãi của Độc Cô Tiểu Nghệ, tràn đầy sự kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi, chỉ cần từ thanh âm này là có thể tưởng tượng ra được:
- Rốt cuộc như thế nào tạo ra a?
Vị tiểu la lị này bộ dáng hết sức kinh ngạc, hai mắt trợn thật to, cái miệng nhỏ nhắn mở thật lớn... Quản Thanh Hàn xấu hổ và giận dữ muốn chết:
- Đừng...đừng nhìn...ngươi đừng...đừng...đừng dùng ngón tay nghịch mà (má ơi:0 (46):). Được rồi được rồi, ta sẽ nói cho muội biết mà...ta sẽ nói cho muội mà...
Độc Cô Tiểu Nghệ mái tóc rối bời, chui ra khỏi ổ chăn dương dương tự đắc, đem đầu gối lên trên gối cùng Quản Thanh Hàn, bày ra một bộ dạng nghiêng tai cung kính lắng nghe, siêng năng hiếu học. (ối zời, cái này mà cũng "siêng năng hiếu học"được:61:)
- Ân, Thanh Hàn tỷ tỷ, tỷ cần phải giảng giải tỉ mỉ kỹ càng một chút nha. (bó tay toàn tập:61:)