Quân Mạc Tà nhất định phải đi vào. Bởi vì ngay lúc hắn có ý nghĩ lui về, ở ven bờ của vùng sương trắng, Quân đại thiếu ngoài ý muốn phát hiện ra một cái rễ cây cùng với vài cái lá cây. Lá cây có hình thất giác (bảy góc), đỏ thẫm như máu, bên trong mỗi một gân lá đều có thể thấy được rõ ràng, giống như muốn phồng lên thoát ra khỏi mặt lá.
Rễ cây kia cũng nhỏ mảnh dị thường, có màu trắng như tuyết, vừa nhìn có vẻ như phi thường mềm mại, nhưng phải đưa tay sờ thử mới biết được, rễ cây này lại cứng rắn hơn cả sắt thép tinh luyện!
Cửu Huyền căn! Cái này đúng là lá và rễ của Cửu Huyền căn mà mình mất bao công tìm kiếm!
Quân Mạc Tà hết sức vui mừng. Đây là vị dược liệu cuối cùng còn thiếu để Quân lão gia tử phục dụng cùng với Huyền đan nhằm tiến giai! Không nghĩ tới có thể ở đây ngoài ý muốn nhìn thấy, Quân Mạc Tà làm sao có thể buông tha? Cho dù bên trong có hung hiểm thế nào đi nữa, Quân Mạc Tà cũng nhất định phải lấy Cửu Huyền căn kia vào tay!
Linh đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc quả tuy cũng có công hiệu như vậy, nhưng mà xa xa vẫn không kịp thời gian. Còn thiếu đại bộ phận dược liệu không nói, cho dù có thì với tu vi của Quân đại thiếu hiện này cũng không luyện chế được. Thời gian thật sự là chờ không kịp rồi.
Hơn nữa, sau khi phục dụng huyền đan tiến giai rồi, còn có thể tiếp tục phục dụng linh đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc quả nữa. Cái này chẳng khác nào thăng cấp hai lần a! Ngược lại nếu cứ như vậy trực tiếp dùng linh đan luyện chế từ Thiên Tà Vạn Độc quả, vậy thì phần đan phương kia sẽ không có hiệu quả nữa, như vậy thì cái được không bù đắp đủ cái mất a!
Ngoài ý muốn nhìn thấy thứ mình tha thiết mơ ước, Quân Mạc Tà hăng hái bừng bừng triển khai Âm Dương độn tiến tới!
Nhưng hắn lại một lần nữa phải thất vọng rồi. Dĩ vãng dù bất luận địa phương nào cũng không thể ngăn cản Âm Dương độn pháp, tạo hóa thần thông không hề gặp chút trở ngại, vậy mà lúc này đối với nơi đây lại gặp trở ngại rồi! Dù đi sang trái hay sang phải cũng đều phải tiếp xúc với sương trắng, giống như bị rơi vào đầm lầy. Mỗi một bước tiến tới, đều phải tiêu hao rất nhiều linh lực!
Lúc này bản thân bị hãm trong sự huyễn hoặc, Quân Mạc Tà mới tự mình cảm nhận được loại cảm giác này. Cái này rõ ràng giống như là khiến cho người ta có cảm giác bị rơi vào một đống vải bông to lớn. Nhìn thì nhẹ nhàng thoải mái, nhưng sau khi tiến vào mới biết được, ngoại trừ màu trắng tinh của bông vải, cũng không nhìn thấy cái gì khác nữa! Con mắt dưới tình huống như vậy, hoàn toàn trở thành đồ trang trí (ý nói vô dụng), đơn thuần chỉ là một màu, lại cũng có thể hình thành loại hiệu quả ẩn nấp rất cổ quái này.
Bên trong Thiên Phạt sâm lâm lại có sự tồn tại kỳ diệu như vậy! Quân Mạc Tà triệt để kinh ngạc rồi.
Hắn đương nhiên không dám tùy tiện giải trừ Âm Dương độn rồi cứ như thế trực tiếp dùng lực lượng của thân thể đi vào. Nếu như làm như vậy, mình chẳng phải liền biến thành bia ngắm sống cho vị cao thủ ẩn dấu ở bên trong sao? Bị người ta ngầm ngầm đánh chết cũng không biết!
Triển khai Âm Dương độn tuy rằng tiêu hao rất nhiều linh khí, nhưng có thể bảo đảm mình hoàn toàn ở trong trạng thái ẩn thân. Như thế thì cho dù người ở bên trong thần thông có thể thông thiên triệt địa, cũng tuyệt đối không nhìn thấy mình! Đây mới là chỗ ưu thế lớn nhất của mình hiện nay!
Tạo hóa thần thông, há có thể giống thứ tầm thường!
Quân Mạc Tà cho dù thân đang hãm trong trong hoàn cảnh kỳ diệu như thế, nhưng một tay vẫn khe khẽ vươn đến bụi cây Cửu Huyền căn, giống như nằm mơ bị mộng du từ từ hướng tới bên trong tiến lên.
Bởi vì an toàn của mình vẫn được bảo đảm.
Ở địa phương quỷ dị bậc này, Quân Mạc Tà chỉ khi sự an toàn của mình được đảm bảo trăm phần trăm, mới có thể lựa chọn tiếp tục tiến tới. Nếu như hơi có chút hung hiểm, hắn liền sẽ không tiến tới nữa!
Đây chính là chỗ cẩn thận của một đời vua sát thủ!
Nhưng Quân Mạc Tà lại tuyệt đối không đơn giản lui về như thế.
Bởi vì Cửu Huyền căn, hắn ở trong tình thế bắt buộc!
Ngay khi Quân Mạc Tà thân thể vừa tại nơi sơn cốc tiêu thất được một lúc, ở ngoài cách xa hơn mười dặm lục đại thú vương đang uống rượu chúc mừng cũng đều rõ ràng nghe được tiếng kêu bi thảm trầm thấp từ phía Nam vọng tới! Nhất thời mọi người thần sắc đều là ngẩn ra, tiếp theo lại như là đồng thời nghĩ tới cái gì, cả đám giống như bị lửa đốt vào đít nhảy dựng lên.
- Bên kia là phương hướng Thiên Phạt động!
Hạc Trùng Tiêu trong thanh âm có chút hoang mang sợ hãi, sự khẩn trương phát ra từ trong đáy lòng.
- Đúng là Thiên Phạt động!
Ngoài Hùng Khai Sơn ra ngũ đại thú vương khác sắc mặt đồng thời tái nhợt, cũng không dám có chút chậm trễ nào nữa, toàn lực thi triển công phu, một đường hướng về phía Nam chạy như bay!
- Cũng không biết có đúng hay không động tĩnh mới vừa rồi là do vị Phong tiền bối kia làm ra? Vừa rồi chúng ta chỉ lo uống rượu, vả lại hắn cũng vội vã rời đi, nên quên nhắc nhở hắn một chút, bên kia thực ra không được đi tới.
Hổ vương Hồ Liệt Địa có chút lo lắng, trên trán cũng toát ra mồ hôi, trong lúc bay nhanh thanh âm vội vã hỏi.
- Khó nói.
Ưng vương Ưng Toái Không khuôn mặt vốn đã đen lại càng đen hơn, đôi mắt ưng nhìn về màn đêm đen kịt phía trước.
- Ngoại trừ vị Phong tiền bối kia, ở trong Thiên Phạt sâm lâm còn có ai dám xông vào Thiên Phạt thánh địa? Các ngươi dám sao?
Hầu Thất sắc mặt rất lo lắng, có chút luống cuống hấp tấp nói:
- Chúng ta cần phải tăng tốc lên. Nếu như đúng là vị Phong tiền bối kia làm ra động tĩnh vừa rồi, chúng ta nhanh đến cầu tình hắn, mong hắn rời đi thôi.