Nhẹ nhàng tung bay trên bầu trời, Quân Mạc Tà tâm tình dễ chịu khác thường, gần như muốn hát vang một khúc. Không nghĩ tới mọi sự việc lần này lại có thể thuận lợi đến như vậy! Hắn lại không biết, nếu là thay đổi bằng bất kì người nào, cho dù là có điều kiện như nhau, c*̃ng tuyệt đối không thể thuận lợi như thế.
Mấu chốt chính là ở trên Hồng Quân tháp. Linh khí của Hồng Quân tháp, cho dù là những thú vương này cũng cảm thấy thân thiết từ đáy lòng. Lấy ấn tượng ban đầu làm chủ, liền mạc danh kì diệu (không giải thích được) sinh ra ấn tượng phi thường tốt, sau đó lại tiếp tục làm vài chuyện nữa, còn không phải là thuận lí thành chương sao?
Nhìn địa thế xung quanh một chút, Quân Mạc Tà đang muốn tìm đúng phương hướng nhanh chóng rời đi. Vừa nhìn bốn phía, đột nhiên "di" một tiếng. Nguyên lai cách chỗ này không xa là chỗ lần trước gặp phải tiểu thú kia. Hình như ở nơi không xa, chính là hàng đại thụ chọc trời chỉnh chỉnh tề tề làm thành một bức tường lớn.
Cảnh trí nơi đây không khỏi khiến cho Quân Mạc Tà nghĩ về "ấn tượng tốt đẹp" lần trước, "sưu" một tiếng liền vượt qua nơi này. Hắc hắc, nếu như lần đó có thể bắt được tên tiểu gia hỏa cực kỳ đáng yêu kia, nhất định phải ôm vào trong ngực mang về, chơi đùa thật tốt a. Da thịt trên người mềm nhũn, vuốt lên nó phải gọi là rất thoải mái. Đặc biệt là cái mông nhỏ kia, nhất định là vuốt trăm lần không chán, thật sự là sảng khoái a...
Không thể không nói, loại ý nghĩ này của Quân đại thiếu đúng là tương đối xấu xa. Người khác nhìn thấy tiểu động đáng yêu, muốn hảo hảo nuôi nấng che chở còn không kịp. Giống như Tiểu Bạch Bạch, tiểu nha đầu yêu quý bảo vệ cũng không kịp, hắn lại hoàn toàn xem thường.
Quân đại thiếu cực kỳ hứng thú tiến vào cái tiểu sơn cốc kia, hy vọng tới cảnh "lâu ngày gặp lại". Trước mặt vẫn như cũ là cảnh muôn hoa khoe sắc đỏ tươi quen thuộc, mùi thơm xông vào mũi. Chỉ là, bên trong hoàn toàn trống trơn vắng vẻ, không hề nghe thấy bất kỳ chút tiếng động nào.
Quân Mạc Tà lại tiến lên hai bước. Trong sơn cốc hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của mình xào xạc nhẹ nhàng vang lên. Rõ ràng là một vùng sức sống tràn trề, lại yên tĩnh giống như tử vực. Cảnh sắc bên trong sơn cốc cùng với sự hoàn toàn yên tĩnh lúc này, tạo nên sự so sánh dị thường rõ rệt. Loại so sánh này, khiến cho trong lòng người cảm thấy cực kỳ quái dị.
Quân Mạc Tà cẩn thận tìm kiếm cả bốn phía, nhưng không có phát hiện bất kỳ đồ vật gì. Đi tới trong thạch thất nhìn một chút, chỉ thấy kiện hắc bào ngày đó vẫn như cũ lẳng lặng nằm trên mặt đất. Trừ nó ra, còn lại không có bất kỳ đồ vật gì nữa.
Về phần con tiểu thú đáng yêu kia, lại càng không thấy bóng dáng.
Quân Mạc Tà vẫn chưa từ bỏ ý định, triển khai thần thức khắp nơi lục soát. Vạn nhất tiểu gia hỏa kia ra đi ra ngoài kiếm ăn rồi thì sao. Kể từ khi tiến vào Khai Thiên Tạo Hóa công tầng thứ ba tới nay, lực lượng thần thức của Quân Mạc Tà so với trước đây có thể nói cường đại hơn rất nhiều, khác xa lúc xưa. Vốn chỉ có thể lục soát trong phương viên tầm mười trượng, giờ đây lại đã khuếch đại kéo dài ra tới không gian mấy trăm trượng!
Trước mắt, mức độ cường đại thần thức của Quân đại thiếu cũng đã đạt đến phạm trù thần thức của cấp bậc Chí Tôn.
Mà lúc này, cũng không phải dựa vào khí trường thần thức vốn có của Hồng Quân tháp, mà là dùng lực lượng thần thức của Quân Mạc Tà lúc này - Thiên Huyền sơ cấp tạo thành...