Thật lâu sau, Hùng Khai Sơn rơi xuống đất, lần thứ hai đã khôi phục lại hình người, nhìn trên người mình một lượt, vui sướng như muốn phát điên tựa hồ như đang trong giấc mơ, một hồi lâu sau, cái mộng ảo tuyệt vời đó vẫn còn chưa tan.
Hắn đem toàn thân kiểm tra lại một lượt rốt cuộc mới chân chính tin tưởng mình thực sự tiến giai!
Hùng Khai Sơn ngửa mặt lên trời thét dài, trong ánh mắt cực đại cuồn cuồn từng giọt nước mắt như mưa rơi xuống, đột nhiên sải bước tới trước người Quân Mạc Tà phủ phục một tiếng. Thật sự là quỳ xuống.
Quân Mạc Tà hoảng sợ còn chưa kịp ngăn cản. Hùng Khai Sơn đã dập đầu vang lên mấy tiếng, thanh âm có chút nghẹn ngào:
- Cám ơn… Cám ơn… Ngươi!
Bên cạnh Hạc Trùng Tiêu, ánh mắt cũng có chút đỏ lên.
Đều là thú vương, đồng dạng gặp bình cảnh hắn hoàn toàn có thể lý giải tâm tình của Hùng Khai Sơn, cũng hoàn toàn hiểu được Hùng Khai Sơn vì sao phải phục lạy! Bởi vì vị cao nhân thần bí này đối với chính hai người mà nói không thể nghi ngờ là ơn tái tạo!
Quân Mạc Tà vội vàng đem con gấu kéo ra, nói:
- Đây là làm gì? Đây chỉ là một cuộc trao đổi ta cũng chỉ là thực hiện lời hứa của ta, cần gì phải làm như thế.
Nói ra những lời này, Quân đại thiếu cũng cảm giác mình có chút ghê tởm giống hình tượng của loại người láu cá.
Việc tiện nghi thế này thật là tốt a. Mỗi ngày làm tám mười lần cũng còn ít, nếu có cơ hội thì nên làm tiếp mấy lần nữa a…
Hùng Khai Sơn cùng Hạc Trùng Tiêu hoàn toàn không có cảm giác như vậy, như trước lệ nóng lưng tròng, nói:
- Mặc dù là đánh cuộc, mặc dù trong mắt ngài không tính là cái gì, nhưng đối với lão Hùng ta mà nói, đây cũng là Càn Khôn tái tạo! Đại ân không lời nào cảm tạ hết được, lúc sau tiền bối nếu là có gì phái đi, cứ việc phân phó một tiếng. Lão Hùng ta cái khác không có, một thân khí lực không keo kiệt! Đại địa Hùng vương tên cũng không phải để nói không.
Quân Mạc Tà nhìn thấy Hùng Khai Sơn thuần phác trong ánh mắt lóe ra lên thành ý chân thành sáng rọi, đột nhiên trong lòng vừa động, đối mặt với thành ý như vậy, Quân Mạc Tà đột nhiên cảm giác hành động của mình có phần đê tiện!
Hắn ngửa mặt lên trời thở một hơi thật dài, rốt cục nghĩ thông suốt một chút. Đối thuộc hạ đối với địch nhân đều là cần dụng tâm cơ, nhưng nặng tâm kế cũng không đủ, nhưng đối với bằng hữu chân chính, thứ tâm cơ này hoàn toàn không cần, chỉ dùng một chút cũng tính là quá nhiều!
Mà Hùng Khai Sơn liền rõ ràng cho thấy người như thế nào.
Chỉ cần nhận ân huệ của người khác liền đến chết cũng không quên.
Người như thế, chính là bằng hữu của chính mình.
Quân Mạc Tà ánh mắt khác thường ôn hòa, vỗ nhẹ nhẹ bả vai Hùng Khai Sơn, nghiêm túc nói:
- Lão Hùng, ta thực sự coi ngươi là bằng hữu.
Hắn hít một hơi thật dài, chậm nói:
- Ta thân nơi cao, bằng hữu thật sự không nhiều lắm, ngươi có thể tính là một. Cho nên, đối với ta không cần nói lời cảm tạ!