Từ xưa đến nay, huyền thú vô luận là thấp cấp hay đã hóa hình rốt cuộc vẫn là thú loại, cùng nhân loại có một loại ngăn cách mơ hồ.
Không ai cam tâm tình nguyện cùng huyền thú song song quan hệ.
Cho nên ngoài tam đại Thánh Địa, mới có nhất đại hung! Nếu không phải bởi vì việc này hẳn là tứ đại Thánh Địa mà không phải là Tam Thánh Nhất Hung! Với lực lượng như thế nằm ở nhân gian giới hoành hành còn không sợ huống chi là người thường?
Cho nên Quân Mạc Tà lần này vô tình toát ra cảm giác thân thiết mơ hồ này, mặc dù là loại cảm giác vi diệu vô tình phát ra từ nội tâm, nhưng chính vì thế làm cho huyền thú-loại sinh vật luôn nhạy cảm với cảm giác yêu ghét, có một loại cảm thụ mà chưa bao giờ đuợc nhận từ nhân loại.
Vì thế, Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn đều là tự đáy lòng cảm nhận được vị thần bí cao nhân này rất đáng tin tưởng!
Cho nên hai người không do dự chút nào, chính là dị thường cảm kích nhìn Quân Mạc Tà liếc mắt một cái, lập tức khoanh chân ngồi xuống, không bao lâu, một mùi rượu nồng đậm từ thân thể hai người phát ra. Nguyên vốn khuôn mặt có chút hồng cũng dần dần khôi phục nhan sắc bình thường.
Hùng Khai Sơn chỉ cảm thấy chân khí toàn thân lưu loát tự nhiên tâm như nước chảy đang muốn mở mắt, đột nhiên một bàn tay nhẹ nhàng mà khoát lên trên vai của mình đã đặt vào huyệt Kiên Tỉnh, một thanh âm dịu dàng nói:
- Ổn định tâm thần, không nên lộn xộn. Hạc Trùng Tiêu, ngươi tới hộ pháp. Trăm triệu không được quấy nhiễu bổn tọa vận công.
Hùng Khai Sơn trong lòng vừa động, lần đầu triệt hồi toàn bộ lòng phòng bị trên người, đem tất cả bộ khí của mình hoàn toàn bại lộ ở dưới cánh tay dò xét kia. Từ khi sinh ra đến bây giờ tuy đã sống lâu trong nhiều năm tháng, Hùng Khai Sơn vẫn là lần đầu tiên đối một nhân loại có thể tín nhiệm đến mức này! Hạc Trùng Tiêu đáp ứng một tiếng, lặng yên không một tiếng động bay đi ra ngoài mấy trượng, cảnh giác vạn phần nhìn chăm chú vào hết thảy động tĩnh. Thiên Phạt sâm lâm tuy rằng vốn là địa bàn của bọn họ, nhưng Hạc Trùng Tiêu giờ khắc này vẫn giống như lâm đại địch, đem tính cảnh giác đề thăng tới mức cao nhất.
Đơn giản là lần tiến giai này đối với hắn cùng Hùng Khai Sơn mà nói, thật sự là quá mức trọng yếu.
Nhắm mắt lại Hùng Khai Sơn chỉ cảm thấy bả vai truyền đến một cảm giác thanh lương, liền giống như ở giữa mùa đông đột nhiên có một giọt nước đá đã rơi vào bờ vai tr*n tr**, là một loại cảm giác ăn sâu vào trong xương tủy. Một cỗ tinh thuần thiên địa linh khí, theo bàn tay trên bả vai không ngừng mãnh liệt đổ vào, như biển cả nổi sóng mà tràn vào kinh mạch của hắn!