Đây là một tín hiệu không thể nghi ngờ, một tín hiệu bạo tạc. Cỗ thần thức này phát ra trừ phi Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn đi vắng khỏi Thiên Phạt sâm lâm. Nếu không, nhất định sẽ đi ra đầu tiên.
Sâu trong Thiên Phạt sâm lâm, Hạc Tam Hùng Tứ lưỡng đại thú vương đang ngồi đối diện uống rượu.
Tâm tư của Hạc Trùng Tiêu nay vừa phải cẩn thận, nhưng tính cách của Hùng Khai Sơn đúng là kiểu "sáng nay có rượi sáng nay say". Lão đại vừa đi vắng, nhất thời Hùng Khai Sơn có cảm giác "sơn trung vô lão hổ, hầu tử xưng đại vương" ngay. Lão đại vắng nhà thì ta chính là lão đại!
Cho nên liên tục hai ngày hôm nay đều lôi kéo Hạc Trùng Tiêu uống rượu mua vui, không đem những truyện phát sinh gần đây trong Thiên Phạt sâm lâm đặt vào trong lòng. Loại tính tình không tim không phổi này tới mức độ nào đó cùng Quân Mạc Tà có phần giống nhau.
Hiện tại hai đại thú vương không phải lấy hóa thân nhân loại ra uống rượu. Mà là hiện lộ ra bản thể mà uống. Một đầu gấu chó cực đại cả người là kim mao tựa như một tòa núi nhỏ cùng một con hạc vốn bản thể là tiên hạc thân thể lại khổng lồ cả người tuyết trắng, nhãn cầu hồng lên tựa như hai ngọn lửa chói mắt. Ngồi cách hai Vương hai trượng là một chén rượu lớn như một tảng đá được chế tạo từ rễ cây tử đàn điêu huyền chế tạo ra, một ly nhỏ nhất cũng tương đương với một vò rượu lớn trên thế gian!
Đến nỗi nhị Vương chỉ uống rượu, mùi thơm dị thường đã xộc vào mũi. Trong Thiên Phạt sâm lâm, bầy vượn chuyên nhưỡng ra Hầu Nhi tửu bị hai đại thú vương lấy sức mạnh cướp đi, lại còn làm đến khoái lạc, hé ra cái mồm gấu, hở ra là đầy mỏ hạc ăn uống cực kì nhanh.
- Lão Tam, ta phát hiện huynh bây giờ là càng ngày gan càng bé. Quả thực cẩn thận quá phận, về Phạt Thiên Thánh Quả kia, huynh lo lắng cái rắm a.
Đại Cẩu Hùng mắt say lờ đờ mông lung, vỗ trên lồng ngực đầy kim mao, miệng phun phèo phèo:
- Ta thật không rõ. Huynh cả ngày suy tính hơn thiệt, huynh có mệt hay không?
Hiển nhiên, Hạc Trùng Tiêu vì Phạt Thiên Thánh Quả mà lo lắng, mà Hùng Khai Sơn lại là hoàn toàn không để trong lòng, đối với vị thần bí cao thủ kia, Hùng Khai Sơn đã tràn ngập tin tưởng. Trong trực giác hắn cảm thấy lấy tu vị như vi cao nhân kia hoàn toàn không cần phải gạt người, cho nên đối với việc Hạc Trùng Tiêu lo lắng hắn thực không hiểu, thậm chí, thực khinh bỉ.
- Đại Hùng ngươi đầu óc ngu si, làm sao mà hiểu được?
Hạc Trùng Tiêu đảo mạnh đôi mắt như hồng bảo thạch nhìn Hùng Khai Sơn:
- Làm việc không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất! Nếu thật sự không thấy bóng dáng của người nọ, ta và ngươi có thể có biện pháp nào? Ngươi chính là đầu con gấu, cân não chính là quá ít, đi ra ngoài, tuyệt đối là bị người lừa hàng! Cùng lão Nhị giống nhau,thấy đánh cuộc liền ngây ngốc đi theo người ta, ngươi cũng là như vậy!
Hùng Khai Sơn lặng im chốc lát, trầm giọng nói:
- Kỳ thật, ngoại trừ tin tưởng vị cao nhân kia, ta cũng cảm thấy được việc lợi dụng Phạt Thiên Thánh Quả để tiến giai thật sự phiêu lưu quá lớn, động một tí liền có thể nổ tan xác. Nhìn xác xuất thành công này, vị tất có thể đạt đến ba thành. Nếu so với thủ đoạn tiến giai của cao nhân kia, ngay cả phải chờ đợi, cần mạo hiểm, cũng xứng đáng!