Độc Cô Tiểu Nghệ khóc không ra nước mắt. Bây giờ phải làm sao đây? Đó là dùng cả một gói hòa vào a, ta chỉ muốn hắn uống một chén thôi mà.
Tiểu nha đầu có thần kinh vô cùng lớn đã đem trọn một gói xuân dược đổ vào bên trong, cũng không có nghe theo lời của tên gia tướng nói, thật là vô pháp?
Điều này chẳng phải là muốn lấy cái mạng già của Quân Mạc Tà sao! Vấn đề là cuối cùng ai hại mạng ai đây?
- Nha đầu, ngươi làm sao vậy?
Thấy thần sắc có chút quái dị của Độc Cô Tiểu Nghệ, Quân Mạc Tà kỳ quái hỏi.
- Không có, không có sao.
Độc Cô Tiểu Nghệ tâm hoảng ý loạn trả lời, lại nhìn Quân Mạc Tà tựa hồ như không có biến đổi gì cho nên cẩn thận hỏi:
- Chàng không có việc gì chứ?
- Ta có thể có việc gì chứ? Vẫn rất tốt mà, a vừa rồi ta bị mất nước, hiện tại uống đủ rồi sẽ không việc gì nữa.
Quân Mạc Tà rất có chút ù ù cạc cạc, cảm giác giống như hòa thượng đột nhiên sờ thấy tóc vậy. Còn tưởng rằng tiểu nha đầu đang hỏi mình chuyện lúc trước, cho nên hắn đành giải thích một chút.
- Rất tốt? Thật sự là rất tốt sao? Có cảm giác trong người rất nóng hay không, chính là, chính là cảm giác bị nấu đó?
Độc Cô Tiểu Nghệ thầm thở phào một hơi dùng một loại khẩu khí đang nghiên cứu khoa học mà nói.
- Cảm giác bị nấu? Không có a.
Quân Mạc Tà lại càng kỳ quái, hắn liền duỗi tay sờ lên trán của Độc Cô Tiểu Nghệ rồi nói:
- Nha đầu, ngươi không có bị ốm đó chứ? Hôm nay sao ngươi lại hành động kỳ quái như vậy?
- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, không có cảm giác kia là tốt rồi. Như vậy là tốt nhất!
Độc Cô Tiểu Nghệ vỗ vỗ lồng ngực, thở dài một hơi, đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, nàng liền giận dữ quát:
- Quá ghê tởm! Thứ mà tiểu tử kia cho ta thì ra là đồ giả.
Hiển nhiên tiểu nha đầu còn chưa có lường hết sự nghiêm trọng của vấn đề, nàng thấy mọi chuyện vẫn bình thường cho nên cũng không có quá quan tâm!
- Giả, cái gì giả?
Quân Mạc Tà bất đắc dĩ thở dài, dùng ngón tay xoa xoa huyệt Thái Dương, có phần đau đầu nói:
- Tiểu cô nãi nãi, ngài hôm nay rốt cuộc là bị bệnh gì vậy? Sao mở miệng ra nói là toàn những câu khó hiểu? Có thể nói dễ nghe một chút hay không?
Độc Cô Tiểu Nghệ nào có để ý tới câu hỏi của Quân đại thiếu, trong lòng tràn đầy cảm giác bị người lừa gạt, càng nghĩ càng giận, càng cân nhắc càng uất ức, đột nhiên hét lớn:
- Quá ghê tởm!
Sau đó nàng muốn chạy ra bên ngoài. Nhìn tư thế này, có cảm giác như muốn tìm tên khỉ ốm cho thuốc kia tính sổ vậy.
Độc Cô Tiểu Nghệ nào biết, sau khi ăn phải loại dược này, cũng không có lập tức phát sinh tác dụng ngay. Dù sao cũng cần phải có một đoạn thời gian, dược tính ngấm vào trong huyết mạch, chảy khắp thân thể, sau đó hiệu quả mới càng lúc càng mãnh liệt.
Hơn nữa giờ phút này thân thể Quân Mạc đã là linh khí tiên thiên, cũng có sức đề kháng đối với loại dược lực này, nếu không phải lúc trước hắn quá khát, trực tiếp uống cạn hồ lô, mà Độc Cô Tiểu Nghệ cũng hạ một lượng dược thực sự kh*ng b*, Quân Mạc Tà cũng sẽ không phát sinh ảnh hưởng gì, nhiều nhất chỉ hưng phấn một chút mà thôi.