Bởi vì Độc Cô Tiểu Nghệ đã từng nghe có người nói qua. Nếu như một nam một nữ đem gạo nấu thành cơm, vậy cũng không còn cách biệt nữa, nam nhân kia sẽ chịu trách nhiệm với nữ nhân. Ách, đương nhiên quá trình nấu thành cơm như thế nào thì Độc Cô Tiểu Nghệ thực sự là không biết.
Về phần hiệu quả của xuân dược ra sao, Độc Cô Tiểu Nghệ càng thêm mù tịt.
Điều duy nhất mà nàng biết là, loại xuân dược này, là một loại đạo cụ tất yếu để đem gạo nấu thành cơm. Cho nên hôm nay nàng mới làm ra một vở tuồng như vậy.
- Mạc Tà ca ca là của ta, chỉ duy nhất của ta. Hừ hừ.
Độc Cô Tiểu Nghệ mở bao hành lý ra. Sau đó nhấc từng bộ quần áo lên ướm thử, dường như nàng đang nghĩ đến tột cùng là mặc bộ quần áo nào mới có thể càng tăng thêm % nấu Quân Mạc Tà thành cơm vậy.
Mà lúc này đây, Quân đại thiếu đang cao hứng ở bên trong Hồng Quân Tháp, không tài nào nghĩ ra mình bị một tiểu ma nữ chuẩn bị nấu thành một nồi cơm. Hơn nữa bản thân mình lại chính là gạo.
Nếu như hắn biết được, chỉ sợ không cần Độc Cô Tiểu Nghệ động thủ nấu, hắn cũng giơ hai tay phối hợp để nàng nấu, không cần để nàng phải cứng rắn lao lực, khẳng định sẽ rất nhẹ nhàng.
Độc Cô Tiểu Nghệ vừa ngâm nga vừa chọn quần áo, đột nhiên tấm vải ở cửa trướng được vén lên, một cỗ gió thơm thanh nhã thổi tới, thì ra là Quản Thanh Hàn đến.
Nguyên lai thủ lĩnh gia tướng đi tìm Quản Thanh Hàn. Đương nhiên không dám nói rõ ra chuyện tình liên quan tới xuân dược, chẳng qua là nói úp mở một chút, mấy ngày nay tiểu thư nhà ta có phần quái lạ, hơn nữa tâm tình có vẻ không được tốt, đám gia tướng chúng ta lo có chuyện không hay...Còn nói cái gì mà lo lắng bệnh cũ tái phá...t
Hắn càng ấp úng, Quản Thanh Hàn lại càng lo lắng, thật sự cho rằng Độc Cô Tiểu Nghệ bị bệnh cũ tái phát, cho nên vất vả lắm mới nghe xong hắn nói liền vội vã chạy tới đây.
- Tiểu Nghệ muội muội, muội rốt cuộc bị làm sao vậy? Khó chịu ở đâu? Nhanh nói cho tỷ tỷ đi!
Quản Thanh Hàn vừa vào tới cửa liền vội vã hỏi.
Bỗng nhiên nghe thấy một tràng câu hỏi, Độc Cô Tiểu Nghệ đang đắm chìm trong mộng đẹp sợ hãi kêu lên một tiếng a. Sau đó vội vã xoay người lại thất kinh nói:
- Quản tỷ tỷ, sao tỷ lại tới đây, tỷ cũng muốn thuốc sao?
- Thuốc? Ta? Ta không có bệnh, ta dùng thuốc làm gì?
Trong nháy mắt Quản Thanh Hàn đã xác định. Xem ra Độc Cô Tiểu Nghệ thực sự bị bệnh, nếu không tại sao lại nói thuốc? Còn bảo mình uống nữa chứ?
- Phù.
Độc Cô Tiểu Nghệ thở dài một hơi, sợ hãi vỗ vỗ lồng ngực. Tâm trạng vẫn còn chưa ổn định nói:
- Muội còn tưởng rằng tỷ tới cướp phần nấu cơm của muội nữa cơ, nguyên lai không phải, may quá, may là không phải.
- Nấu cơm? Nấu cơm gì?
Quản Thanh Hàn kinh dị kêu lên một tiếng, vẻ lo lắng trên khuôn mặt càng đậm hơn, nàng duỗi tay ra muốn sờ trán Độc Cô Tiểu Nghệ: