Trong trướng bồng, Quản Thanh Hàn hai tay chống cằm, ngơ ngác nhìn lên ánh nến, sau lại thở dài một tiếng.
- Quản tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ tới Mạc Tà ca ca sao?
Độc Cô Tiểu Nghệ lén lút ngồi ở một bên, vài ngày không thấy, hôm nay rõ ràng thấy nàng gầy đi một chút, hơn nữa tròng mắt cũng có vài phần tâm sự.
Nàng nói xong những lời này, lại cảm thấy có chút cả kinh.
Mình rốt cuộc hy vọng đáp án của Thanh Hàn tỷ tỷ là khẳng định hay phủ định đây? Cho nên rốt cuộc nàng tiến tới.
Chính mình đã gọi một tiếng Quản tỷ tỷ, gọi Quân Mạc Tà là Mạc Tà ca ca, đây chẳng phải là ẩn ẩn đem bọn họ ghép thành một đôi sao? Cho nên nàng vội vàng sửa lại:
- Ách, tỷ chẳng lẽ đang suy nghĩ tới Mạc Tà sao?
Quản Thanh Hàn xoay người, dịu dàng cười cười nói:
- Tiểu Nghệ, vì sao lại hỏi như vậy? Muội hi vọng đáp án của ta như thế nào?
Độc Cô Tiểu Nghệ quệt mồm nói:
- Nhất định là Quân tam thúc muốn ghép bọn tỷ thành một đôi, tỷ không nghĩ tới hắn còn nghĩ tới ai? Lúc trước ai cũng không coi trọng hắn, chỉ có muội là tuyển định hắn, vì cái gì mà bây giờ tất cả mọi người đều muốn đoạt hắn.
Nói xong những lời này đột nhiên trong lòng dâng lên ủy khuất, vành mắt đã đỏ hoe.
Đôi mắt sáng trong của Quản Thanh Hàn chớp động, nói:
- Tiểu Nghệ muội muội, muội yên tâm đi. Nhưng mà thời gian lâu như vậy hắn còn chưa trở về, quả thực là khiến cho mọi người rất lo lắng, lo lắng của tỷ giống như là chị dâu lo lắng cho em chồng thôi, không có ý gì khác.
Độc Cô Tiểu Nghệ miệng vểnh lên rất cao, nói:
- Nhưng tỷ hiện tại không phải là chị dâu của hắn, các người là thân nhân, đương nhiên không phải suy nghĩ nhiều, hừ, gia hỏa này tùy tùy tiện tiện mất tích, chờ hắn trở về, muội nhất định sẽ hảo hảo...
Đột nhiên nhãn châu của nàng xoay động, nghĩ tới một cái chủ ý tuyệt vời.
Lập tức không nói nữa, trên mặt đỏ lên giống như ráng mây vậy.
Càng nghĩ càng ngồi không yên, nhăn nhăn nhó nhó, cơ thể co quắp một hồi.
Nàng vội vàng đứng lên nói:
- Muội, muội có chút việc phải đi ra ngoài trước.
Vừa nói xong liền vội vã đi ra ngoài, dường như là chạy thì đúng hơn.
Quản Thanh Hàn nghi hoặc nhìn theo bóng lưng của nàng, rốt cục nhịn không được khẽ cười một tiếng, thế nhưng vừa nghĩ tới tâm sự của mình, lại thở dài một tiếng, mê võng nhìn ánh nến, lẩm bẩm:
- Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta nên làm cái gì bây giờ? Ta, thật sự là oan nghiệt!
Lúc tất cả mọi người vì Quân Mạc Tà lo lắng, Quân đại thiếu lúc này đang rơi vào nguy hiểm! Hắn lúc trước mạo hiểm sử dụng hỗn độn hỏa đối phó với Lệ Tuyệt Thiên.
Tuy một kích vừa ra, hiệu quả tốt tới mức hắn cũng không thể tin được, không ngờ dễ dàng đem Lệ Tuyệt Thiên vị đệ nhị chí tôn này biến thành một đống tro tàn, nhưng xong việc lại bị hỗn độn hỏa cắn trả, thực sự khiến Quân Mạc Tà đau đớn sống không bằng chết! Khi hắn xuất thủ g**t ch*t Lệ Tuyệt Thiên.