Lệ Tuyệt Thiên vừa xông lên, Thạch Trường Tiếu, Ưng Bác Không cùng Lệ Vô Bi ba người cũng không chậm trễ, thân hình nhanh chóng thay đổi vị trí.
Thoáng cái đã chiếm được phương vị tốt.
Tuy lúc trước không có thương lượng qua chiến lược gì, thế nhưng trong ba người có ai từng chưa trải qua trăm trận? Tùy tiện tìm ra vị trí của mỗi người, đều là vị trí tốt nhất để phối hợp ăn ý với Lệ Tuyệt Thiên!
Lệ Tuyệt Thiên lao ra, thân hình mờ dần, hắn sử ra tốc độ nhanh nhất phóng ra. Mai tôn giả hừ một tiếng, quyền đầu xuất ra.
Thân thể Lệ Tuyệt Thiên co lại rồi vọt tới trước mặt Mai tôn giả, lại giống như cá trạch trượt qua, ta ta bay ra ngoài, vị trí nguyên bản lúc đầu mà hắn đứng, đột nhiên xuất hiện một đạo quyền đầu, đồng thời Ưng Bác Không vọt người bay lên, hắn sử ta phi ưng thân pháp với tốc độ cao nhất, lăng không đập xuống. Quỷ Ưng Cửu Trảo thức thứ nhất.
Trường đao đen sì của Lệ Vô Bi lại lần nữa phát sáng đâm thẳng tới ngực Mai tôn giả, bao phủ phương viên năm thước trên thân nàng, một trận chiến này cho dù hao tổn một thanh bảo đao cũng xứng.
Cùng lúc đó, Lệ Tuyệt Thiên ở bên cạnh nhanh chóng thối lui, tựa như con quay cấp tốc bay ngược trở lại, thế tới biến thành chuyện ngược lại, từ bên cạnh lại lần nữa triển khai tấn công.
Công kích của bốn người có tiến có lùi, phối hợp có thể nói là thiên y vô phùng, dường như muốn dồn Mai tôn giả vào chỗ chết vậy, hơn nữa xem ra tựa hồ như bốn người đều đơn giản dùng quyền cước công kích, thế nhưng trong lòng Mai tôn giả lại biết rõ vô luận chỉ cần chống lại một người, tiếp đó sẽ phải đối phó với hậu chiêu của người còn lại, bị đối phương trong thời gian ngắn bị ba người còn lại tung đòn sát thủ.
Mai tôn giả đối mặt với bốn đại chí tôn liên thủ, cũng không dám khinh thường, một tiếng thét dài vang lên, thân thể xoay tròn, tránh qua song quyền của Thạch Trường Tiếu, hắc bào vù vù xoay lên, đao phong của Lệ Vô Bi đâm tới, mạnh mẽ đánh lên hắc bào.
Vừa xoay người, đồng thời thân thể vẫn vững vàng như trước, không hề bị dính một quyền, ngược lại còn thẳng tắp đánh tới Lệ Tuyệt Thiên.
Cùng khoảng thời gian đó, tay trái giơ lên, một đạo kình khí sắc bén phá không bùm một tiếng phát ra, nghênh tiếp đòn đánh của Ưng Bác Không.
Đồng thời đối mặt với sự vây công của bốn đại chí tôn, Mai tôn giả không ngờ lại không chút hoang mang, trong nháy mắt đã hóa giải thế công của bốn người, đồng thời không chút nào tỏ ra yếu thế, phản kích lại.
Lệ Tuyệt Thiên cắn răng, ngược lại một lần nữa gia tốc, trong bốn người, tất phải có một người xông ra liều mạng với Mai tôn giả, ba người khác có thể mượn cơ hội này vây kích đối phương. Nếu ba người kia không quyết đoán, nắm lấy cơ hội, bản thân Lệ Tuyệt Thiên lại không thể duy trì được lâu.