Rất nhiều khi, người xuất thân hiển quý, là đích tôn chưa chắc đã phải là một truyện tốt, thập chí còn là bi kịch.
Vì đó mà dẫn tới họa sát thân, xa xa không nói, tựa lấy Bách Lý Lạc Vân làm ví dụ, nếu như hắn không phải nhân tài như vậy, sao lại khiến nhiều người trong gia tộc đố kỵ, e dè sợ hãi, thậm chí cho dù liên quan tới vinh quang sau này của cả gia tộc, đám người kia cũng không ngần ngại mà loại trừ hắn!
Cây có mọc thành rừng thế nhưng gió thổi vẫn bị bật rễ! Quân Vô Ý biết chất nhi của mình chính là một nhân tài hơn xa so với Bách Lý Lạc Vân.
Tư chất càng cao hơn rất nhiều đám thiếu niên thiên tài, thành tựu trong tương lai chắc chắn sẽ càng lớn. Thế nhưng chính là bởi vì như thế mới càng thêm lo lắng.
Nếu như có người cố kỵ Quân Mạc Tà, muốn uy h**p tiêu diệt hắn cũng không phải là chuyện không thể.
Rối loạn lúc trước liệu có phải là vì chuyện này hay không?
Trên sườn núi.
- Trận chiến này, thiên phạt thắng!
Lôi Bạo Vũ làm chứng gọn gàng linh hoạt thống khoái tuyên bố kết quả trận đấu. Mà kết cục này cũng là sự thật được nhiều người chứng kiến.
- Chậm đã!
Một thanh âm mang theo vẻ giận giữ, hung hăng nói:
- Bên ta còn có nhân lực, người của bên ta còn chưa có chết hết, sao lại tuyên bố thiên phạt thắng? Quân Vô Ý tuy yếu kém, thế nhưng vẫn còn có thể chiến, người còn chưa có chết, vì sao còn không tiến công?
Câu nói ngu ngốc này phát ra khiến đám người đều khinh bỉ tới cực điểm. Có thể nói ra một câu như vậy, căn bản chính là một tên thiếu chất xám trầm trọng, chung cuộc tên này cần phải được ăn nhiều iốt.
Bởi vì liên quân loài người tứ tán, tạo thành từng trận chiến nhỏ, ngoại trừ số ít Thần Huyền, Thiên Huyền cường giả, nhiều ít cũng tạo thành thương vong cho đám huyền thú, ngoài ra căn bản đối phương không có bất cứ hao tổn gì, chiến lực vẫn còn tám chín phần, cho dù có nhiều quân đội hơn nữa, liên quân loài người tổng cộng lại cũng chỉ còn lại không đến ba trăm người.
Chiến cuộc như vậy, còn nói là không thể bại? Không chịu thua? Da mặt cũng đặc biệt dày a!
Mọi người quay đầu lại nhìn thoáng qua người phát ra thanh âm, chỉ thấy trên mặt người này tràn đầy máu đen, trong mắt toát ra quang mang tàn nhẫn nhìn Quân Vô Ý. Người nọ đúng là Tiêu Hàn! Ý của hắn đã nói rõ ràng, chính là muốn Quân Vô Ý phải chết, Quân Vô Ý không chết, hắn không cam lòng.
Cho dù là người qua đường cũng biết, tên này rõ ràng là muốn đẩy Quân Vô Ý tới chỗ chết, không chết không ngừng.
Mọi người đại khái cũng biết chuyện năm đó của hai người, trong lòng lập tức hiểu ra, lòng đố kị của tiểu tử này đã dâng lên tận trời rồi, lúc này lên tiếng chính là cố ý gây sự đây mà!
- Người bỏ chạy giống như con chó kẹp đuôi đầu tiên chính là ngươi phải không? Vậy mà còn kêu gào muốn người khác xông lên liều chết, biểu hiện của ngươi cũng quá hào hùng a, một tên đào binh mà lại nói lời không biết ngượng mồm như vậy, đúng thật là không biết xấu hổ?
Một thanh âm lạnh lùng vang như chuông đồng, đầy vẻ mỉa mai nói.
Người này chính là kẻ đã bị Mai tôn giả vùi dập không thương tiếc Quân Mạc Tà, lúc này hắn đứng ở một bên lạnh lùng nói.
Trận đánh lúc trước bị Mai tôn giả chà đạp, trong lòng Quân Đại thiếu gia còn đang cực kỳ sợ hãi, thế nhưng lúc này vừa nghe được câu nói cực đoan không biết liêm sỉ của Tiêu Hàn, thật sự là nhịn không được mà xuất hiện. Mai tôn giả tuy rất hận chính mình thế nhưng lại không thể đơn giản giết mình.
Đã không lo lắng cho tính mạng của mình, cho nên mặc dù nguy hiểm hắn cũng phải đi ra.
Mai tôn giả vừa nhìn thấy Quân Mạc Tà đột nhiên xuất hiện, trong mắt có phần phát sáng, tiểu tử này rất thần bí, vừa mới rồi còn khó hiểu biến mất, hiện tại lại cực kỳ quỷ dị xuất hiện, hơn nữa hoàn toàn thoát ra khỏi phạm vi thần thức của mình, Ngược lại thật sự là không đơn giản a.
- Vô liêm sỉ, ngươi cái tên tiểu tử vô tri này nói cái gì vậy?
Tiêu Hàn giận dữ hét to.
- Ta nói cái gì? Ta còn nói chưa đủ rõ ràng sao? Phong Tuyết ngân thành các ngươi đều bị điếc hết hay sao, đầu tiên là thoát ly đại trận, vội vàng bỏ chạy, tội đáng xử trảm.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng nói tiếp:
- Ngươi không phải mới vừa nói chiến cuộc còn chưa kết thúc sao? Đã chưa kết thúc vậy cả đám các ngươi lùi lại làm gì? Thật xấu hổ cho ngươi còn mặt mũi để nói ra câu đó. Ta thật không rõ Phong Tuyết ngân thành tại sao lại giáo dục ra một tên cực phẩm vô sỉ như vậy? Chính mình rất sợ chết lâm trận bỏ chạy cư nhiên còn nói người khác liều chết xông lên, rốt cuộc ngươi mới chính là người nhu nhược...Hắc hắc, thật sự là buồn cười, tuy nhiên ta thật sự không muốn cười. Nếu như ngươi kiên trì với thuyết pháp của mình, quần thú thiên phạt vẫn còn đang ở chỗ này, vậy chỉ cần ngươi xông lên, ta đảm bảo phía Thiên Hương lập tức sẽ xông lên theo, không có một người nào lùi lại phía sau, ngươi có dám hay không?
Tiêu Hàn lập tức nghẹn lời. Hiện tại xông lên? Đây không phải là tự đi tìm chết hay sao? Huyền thú hạ thủ lưu tình với các ngươi, thế nhưng lại không có đãi ngộ như vậy đối với ta...Quân Mạc Tà hắc hắc cười hai tiếng, sau đó ngẩng cổ lên nói:
- May mà các vị trưởng lão của Phong Tuyết ngân thành đều ở chỗ này, hôm nay ta muốn hỏi các vị cường giả Thần Huyền, các vị tiền bối cao nhân một câu, xin hỏi hành động không biết xấu hổ này có phải là truyền thống của Phong Tuyết ngân thành hay không? Người này chính là nhân tài mới xuất hiện c*̉a Tiêu gia của Phong Tuyết ngân thành phải không? Nhất là lâm trận đào thoát, thân là một thành viên trong mười vị Thần Huyền, với thực lực của các ngươi cũng chỉ có thể cứu được hai Thiên Huyền thôi sao? Các ngươi chỉ lo lắng cho an toàn của bản thân mà vứt bỏ chiến hữu xoay mông chạy thục mạng, vậy có thấy trên mặt đỏ lên tí nào chưa?