Quân Mạc Tà lại không biết, lần trước mình làm chuyện đó ở trong thiên phạt sâm lâm, biến xảo thành vụng. Hắn cùng với vị Mai tôn giả này trong lúc đó cũng không thể tưởng tượng nổi, không phải là có cừu oán thông thường, hơn nữa cơ hồ là thêm một chút hận ý không chết không ngớt. Thậm chí giống như một loại "Thâm cừu đại hận" vậy!
Hiện tại Quân Mạc Tà thậm chí còn có phần đắc ý dào dạt. Nhìn đi, đẹp trai chính là cũng có chỗ tốt a, vị tiền bối này chỉ cần liếc mắt là nhìn trúng mình.
- Họ Quân? Tên gì? Bao nhiêu tuổi, lập gia đình chưa?
Những lời này cũng được thoát ra từ kẽ răng, nếu như người khác ở bên cạnh mà nghe. Tuyệt đối sẽ tưởng tượng người này muốn tìm hiểu hắn.
- Tiểu sinh là Quân Mạc Tà, ở Quân gia tại thành Thiên Hương, Ừm, năm nay mười tám, còn chưa có hôn phối, thi từ ca phú không được khá lắm, văn võ thao lược cũng chỉ biết chút chút. Cầm kỳ thư họa có tìm hiểu được một hai phần, Chư Tử Bách Gia đã từng nghiên cứu qua.
Quân Mạc Tà ha ha cười, bày ra một bộ phong lưu tiêu sái, trắng trợn khoác lác.
Vốn định nói thêm một câu nữa: tinh thông tiếng nước ngoài của tám nước, thế nhưng lập tức liền nuốt những lời này xuống. Ở đây cũng không phải là địa cầu a.
- Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà, Quân Mạc Tà, Quân...Mạc...Tà!
Thanh âm của Mai tôn giả như là r*n r*, lại giống như đang khóc. Về sau từng chữ từng chữ đứt quãng, thanh âm càng lúc càng lớn. Càng ngày càng vang vọng rồi nổ vang tại những khe núi, dường như không hề dứt, thanh âm đập vào vách núi rồi truyền ra xa hơn.
- Quân, Mạc, Tà, Mạc, Tà, Mạc...Tà....Tà...Tà...
Cả phiến thiên không, khắp mảnh rừng rậm một thời tràn ngập thanh âm, giờ khắc này cái tên của Quân Mạc Tà chân chân chính chính chấn động thiên địa! Hơn nữa là thực sự chính là chấn động!
- Ừm, chính là tại hạ, không biết tiền bối rốt cuộc có gì chỉ giáo?
Quân Mạc Tà hơi có chút khó hiểu, ẩn ẩn cảm thấy có phần không đúng, ta ngất. Nghe sao mà giống như hận thấu xương mình vậy? Ta cũng không có đắc tội với ngươi nha, ta xác định là chưa có từng thấy qua tên áo đen, Mai tôn giả ngươi a.
Thế nhưng Quân Mạc Tà vẫn âm thầm vận công lực, chuẩn bị chỉ cần hơi có chút bất thường, hắn lập tức sẽ trồn vào Hồng Quân Tháp. Cho dù bại lộ bí mật cũng sẽ không tiếc.
Nha nha, Mai tôn giả này thật lợi hại, Tuyệt Thiên chí tôn cũng bị nàng dùng một tay lật nhào. Chính mình chỉ giống như con kiến, phỏng chừng cả một cái tát của hắn mình cũng không chịu được.
Cường độ tát lớn như vậy nhưng Tuyệt Thiên chí tôn da dầy nên không việc gì, thế nhưng nếu như mình bị ăn một cái bạt tai, chỉ sợ thân sẽ tại chỗ này mà đầu có khi bay về tận thành Thiên Hương ăn mừng năm mới cũng nên.
- Có gì chỉ giáo?
Mai tôn giả lập lại một câu, đột nhiên có phần mờ mịt. Đúng vậy, chính mình nếu như bắt được hắn thì làm gì đây? Một cái tát g**t ch*t hắn? Một cước đạp chết hắn? Nhưng đây chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn sao? Cho dù khiến hắn chết một ngàn lần cũng khó tiêu mối hận trong lòng của ta!