- Hảo tiểu tử!
Ưng Bác Không tuy hiện tại cũng không có minh bạch hết thảy là chuyện gì xảy ra, thế nhưng lại biết chuyện này nhất định là có quan hệ với Quân Mạc Tà, nếu không sao lúc trước hắn lại nhắc nhở mình không nên nhúng tay vào? Giờ phút này thấy hắn đi tới, Ưng Bác Không liền vỗ vai hắn sau đó dùng lực lắc lắc, ha ha cười khen.
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, thoát khỏi tay hắn, sau đó đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn trường chiến đấu, khóe miệng khẽ mím, dùng tay khẽ mân mê đôi môi.
- Lão Ưng, cuộc chiến của ngươi cùng Cuồng Phong kiếm thần Thần Phong Quyển Vân rốt cuộc là như thế nào?
Quân Mạc Tà hỏi. Mặc dù không có nhìn thấy. Thế nhưng Quân Mạc Tà dám khẳng định hai người này đã từng giao thủ.
Phong Quyển Vân đã khiêu chiến vài thập niên, há có thể buông tha cho lần này? Ưng Bác Không mới học được chiêu thức, tự nhiên là có phần thắng thế, sao lại không diễu võ dương oai một phen?
- Hề hề, may mắn, may mắn thôi!
Ưng Bác Không toe toe cười, khuôn mặt cứng nhắc tràn đầy vẻ đắc ý, thế nhưng hắn lại kiệt lực khống chế làm ra vẻ mặt lạnh nhạt như không thèm để ý, không biết cái loại vẻ mặt này làm cho bao nhiêu người muốn đấm!
Quân Mạc Tà cười đắc ý hai tiếng, ghé vào lỗ tai hắn nói:
- Hung hăng ngược đãi hắn có phải không?
Ưng Bác Không cười toe toét nói:
- Nào có nào có, chúng ta chỉ là bình luận mà thôi, điểm tới là dừng, luận bàn mà thôi, oa ha ha ha!
Nói xong lời cuối cùng hắn nhịn không được đắc ý trong lòng cười ra tiếng.
Điều này cũng khó trách, lão đối thủ ba bốn mươi năm rốt cục cũng bị mình chiếm ưu thế đánh cho một trận, đổi lại là người khác cũng vậy thôi, thậm chí còn đắc ý hơn! Nói thật, Ưng chí tôn của chúng ta đã là người rất khiêm tốn rồi.
- Ngươi cười cái gì? Ưng Bác Không! Liên quân thất bại chẳng lẽ lại vui đến thế sao? Đắc ý như vậy à?
Lệ Tuyệt Thiên bỗng nhiên quay đầu lại, mắt như lợi kiếm, nhìn về phía Ưng Bác Không, làm bộ như sắp bạo phát vậy.
Lệ Tuyệt Thiên đang buồn bực đến cùng cực, đang cần tìm người phát tiết! Không ngờ ngay tại chỗ này lại có người cười vui vẻ như vậy, đây không phải là đang đấm vào mặt ta sao! Cười nhạo ta trộm gà không được còn mất nắm gạo à?
- Lệ Tuyệt Thiên, ngươi đcm nó, hôm nay định không để yên cho ta à?
Ưng Bác Không đang sung sướng, tự nhiên lại bị quát mắng, nhất là đang ở trước mặt Quân Mạc Tà, càng thêm không nhịn được, hắn lập tức nổi trận lôi đình quát:
- Người nhà các ngươi chết chẳng lẽ lại cấm người khác cười? Đây là cái đạo lý gì? Hôm nay ngươi nhiều lần lặp đi lặp lại muốn tìm ta gây phiền toái, đcm, Ưng Bác Không ta há là bùn để cho ngươi tùy ý nặn hay sao?
Ưng Bác Không đã nổi giận! Lần này chính là triệt để nổi giận!
- Mẹ nó chứ, con của ngươi đắc tội với Phong Quyển Vân, ta đã cứu hắn một mạng, ngươi lại còn tức giận với ta, bây giờ lại càng quá phận, lại còn cấm ta cười. Ngươi cho ta là nô tài của Huyết Hồn sơn trang sao?