Hai mắt của Phong Quyển Vân lạnh như băng bất mãn nhìn chằm chằm Ưng Bác Không, sau đó lại chuyển hướng tới Lệ Đằng Vân đang nằm trên mặt đất, ngữ khí băng lãnh thốt ra:
- Lệ Đằng Vân, ngươi phải hiểu rằng, không phải người nào ngươi cũng có thể trêu chọc! Phong Quyển Vân ta nếu muốn giết người cũng sẽ dứt khoát ra tay, từ trước đến nay không quản là hoàng thân quốc thích hoặc giả là con trai của chí tôn. Ngươi thật sự rất may mắn! Bởi vì mặt mũi của phụ thân ngươi ta có thể không cho, thế nhưng tình cảm c*̉a hai vị chí tôn lần này muốn ra tay ngăn cản ta lại không thể không để ý!
- Cuồng phong Kiếm Thần, ngươi thật uy phong a!
Trong mắt Phong Quyển Vân không hề che dấu sát khí. Lệ Tuyệt Thiên rốt cục cũng xoay người lại, lạnh lùng nhìn Thạch Trường Tiếu, Lệ Vô Bi đồng thời tiến lên nói. Đại địch trước mặt, trong lúc mấu chốt này mà còn nổi lên nội chiến?
Phong Quyển Vân không chút nào yếu thế, ánh mắt như kiếm nhìn hắn thật lâu. Khóe miệng đột ngột xuất hiện nụ cười lạnh, chậm rãi lắc đầu nói:
- Xem ra hôm nay ta thật sự không nên tới!
Đột nhiên hắn xoay người nói:
- Các vị, Phong mỗ cáo từ trước vậy!
Nói xong, thân hình của hắn lóe lên lăng không mà bay lên, ở giữa không trung nghiêm nghị quát lớn:
- Quân Vô Ý, nếu như ngày hôm nay ngươi không chết, Phong Quyển Vân ta sẽ tìm ngươi nâng cốc tâm sự! Phong Quyển Vân ta hôm nay thấy ngươi gặp nguy nan cũng đành bất lực, là ta không đúng! Ngày sau sẽ giúp đỡ Quân gia! Cáo từ!
Lời còn chưa dứt, thân hình đã biến thành một đạo cầu vồng, giống như kiếm quang mãnh liệt bắn đi, mà thân thể của Phong Quyển Vân cũng theo đạo ánh sáng này như lưu tinh bắn về phía xa, biến mất vô tung. Giữa không trung còn lưu lại tiếng cười lạnh:
- Phong Tuyết ngân thành, Huyết Hồn sơn trang. Thế lực thật lớn, không sai, bất quá cũng chỉ có như vậy mà thôi! Ha ha ha...
Trong sơn cốc còn truyền tới trận trận thanh âm:
- Bất quá cũng chỉ như vậy mà thôi... Bất quá cũng chỉ như vậy mà thôi...
Quân Vô Ý đứng trước chiến trận, thần sắc chấn động, nhìn một đạo kiếm quang vạch phá trên bầu trời, khuôn mặt lạnh giá bỗng xuất hiện một tia ôn hòa:
- Đa tạ!
Quân Vô Ý nhẹ nhàng nói, dường như chỉ để cho mình nghe. Trong lòng rốt cục cũng xuất hiện một tia ấm áp. Thiên hạ này, cuối cùng cũng còn có chính nghĩa, cuối cùng cũng có một chút đang mừng trong chốn hồng trần.
Khuôn mặt lạnh lùng của Lệ Tuyệt Thiên tức thì tái nhợt!
Hắn nhìn khuôn mặt đang sưng phồng của đứa con, khóe miệng còn đang chảy một dòng máu tươi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ưng Bác Không cùng Thạch Trường Tiếu, thấy vẻ mặt hai người cũng không vui gì, trong cơn tức giận, hắn lành lạnh nói:
- Xin hỏi hai vị chí tôn, các ngươi cũng cho rằng lão phu làm việc thật sự không ổn sao?
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng bày ra những chuyện này đều rất thuận lòng trời? Chánh nghĩa lẫm nhiên sao?
Ưng Bác Không mắt trợn trắng dã cũng tức giận nói:
- Lệ Tuyệt Thiên, ngươi thân là chí tôn thế nhưng lại làm ra hành động đổi trắng thay đen sao?
- Lão phu đổi trắng thay đen thì như thế nào? Trên đời có ai dám nói lão phu làm sai?
Trong mắt Lệ Tuyệt Thiên phát ra hàn mang, hung hăng nhìn Ưng Bác Không nói: