Cơn tức này của Độc Cô Tiểu Nghệ rất giống như một tiểu cô nương bị người ta đoạt mất thanh kẹo, hoặc giống như một tiểu hài tử chằm chằm chờ đợi nửa năm một quả táo chín, khi quả táo sắp chín, đột nhiên lại xuất hiện hai người tới nhòm ngó quả táo, bàn bạc làm như thế nào chia nó, lại không coi mình ra gì.
Lại có thể xem nhẹ chính mình!
Phát điên, ủy khuất quả thực là không gì có thể sánh được.
Quân Vô Ý ba người đồng thời mở to hai mắt mà nhìn. Tiếp đó cơ hồ đồng thời bật cười. Động tác cùng thần sắc của nha đầu kia thật sự là quá đáng yêu. Quân Vô Ý mặc dù có tâm sự nặng nề như thế, Quản Thanh Hàn xấu hổ ngượng ngùng như thế, đều bị một động tác của nàng làm cho biến mất vô tung vô ảnh.
Thấy ba người đồng thời trừng to mắt nhìn mình. Độc Cô Tiểu Nghệ lúc này mới kịp phản ứng lại, không khỏi mở miệng, tức giận nói:
- Chính là của ta!
Khi nói xong mới phát hiện bản thân mình thật sự thất thố, không nói đến mình cùng Quân Mạc Tà cũng chưa có hôn ước, căn bản cũng không có không có bất cứ quan hệ nào, mà hoàn cảnh lại không phù hợp khi Quân tam gia đang nhắc nhở mà chẳng khác gì là uỷ thác trước khi lâm chung. Mình vô luận như thế nào cũng không nên quấy rầy như thế, chớ nói chi là chính mình giờ phút này còn mang thân phận làm chứng, thật sự là không nên.
Hơn nữa những lời này há lại là lời nói của một vị đại cô nương chưa chồng? Chớ đừng nói chi là bản thân mình lại mang thân phận thiên kim duy nhất của Độc Cô thế gia.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu nha đầu không khỏi lập tức mắc cỡ đỏ bừng, vội buông lỏng cánh tay Quân Mạc Tà ra, nhẹ nhàng cắn môi một hồi quẫn bách cũng không biết nói lời gì cho phải.
Chớ nói là tiểu nha đầu không biết mở miệng như thế nào, chính Quân tam gia, Quản Thanh Hàn còn có Quân đại thiếu gia cũng hoàn toàn không biết hòa giải như thế nào, ba người thật là bị sự bưu hãn của Độc Cô Tiểu Nghệ làm cho chóng mặt, còn chưa có phục hồi lại tinh thần.
Bốn người mắt to trừng đôi mắt nhỏ một hồi. Tiểu nha đầu đột nhiên ưm một tiếng, che khuôn mặt đang nóng lên liền xông ra ngoài, bộ dạng rất giống như là sau lưng có một con chó đuổi theo vậy, chỉ nghe bịch một tiếng cũng không biết là va phải vật gì.
- Mạc Tà, ha ha mị lực của ngươi quả là không nhỏ a, thế nào mà đã khiến cho hòn ngọc quý trên tay Độc Cô thế gia vì ngươi mà tranh giành tình nhân vậy, thật sự là kinh ngạc a!
Quân Vô Ý cực kỳ vui vẻ cười, với hắn mà nói Quản Thanh Hàn ở bên kia chưa có quyết định cuối cùng, thế nhưng giờ phút này nhìn thấy một màn như vậy cũng đã rõ Độc Cô tiểu nha đầu có tình căn thâm chủng đối với chất nhi của mình. Tự nhiên hắn cũng được buông lỏng không ít. Những thứ khác không nói, tựu lấy tiểu nha đầu mà nói rất môn đăng hộ đối, nếu như Quân gia cùng Độc Cô thế gia kết làm thông gia. Cho dù Hoàng Thượng chân chính có tâm nhằm vào Quân gia, thực tế cũng phải cân nhắc cẩn thận, chuyện tốt của cháu trai mà hoàn thành, cho dù ngày mai chính mình có phơi thây ngoài chiến trường cũng mỉm cười nơi cửu tuyền. Tiếc nuối duy nhất là không thể tự mình uống rượu mừng của cháu mình!