Quân Mạc Tà hắc hắc một tiếng:
- Cũng không biết tiểu gia hỏa ngươi tại sao lại bị thương như vậy? Hắc hắc, thật sự là cổ quái, kinh mạch trong cơ thể sao lại giống như là rễ của cây tùng trăm năm vậy chứ, rất giòn cũng rất dễ vỡ, chỉ cần hơi động là có thể bị vỡ. Coi như vận khí của tiểu gia hỏa ngươi rất tốt, không ngờ là gặp được ta, trừ ta ta nếu đổi là người khác, cho dù có tâm cũng thúc thủ vô sách, mà ta cũng khó có được thiện tâm như vậy đâu.
Vừa nói hắn lại tập trung một lượng linh khí tinh thuần dị thường nồng hậu vào lòng bàn tay rồi chậm rãi phát ra.
Tiên thiên linh khí thanh lương tựa như một dòng suối nhỏ róc rách chảy vào kinh mạch tiểu thú. Tiên thiên linh khí bất thình lình chảy vào cơ thể khiến nó chấn động, đau đớn không cách nào tả bỗng dưng giảm bớt rất nhiều, ngược lại nó cảm thấy vô cùng thoải mái, cơ hồ như muốn r*n r* phát ra khỏi miệng.
Linh khí chậm rãi tu sửa lại những chỗ kinh mạch lúc trước dường như muốn vỡ ra. Những nơi nó đi qua, từ từ đều được tu bổ một cách hoàn thiện nhất, từng chút từng chút một.
- Bộ dạng của mi sao lại giống như là tẩu hỏa nhập ma vậy, hơn nữa lại là tẩu hỏa nhập ma rất nặng, sau khi cứng rắn vận dụng vô thượng thần thông mới xuất hiện loại tình huống này, nhưng tiểu gia hỏa này làm sao có thể làm ra động tĩnh lớn như vậy? Chẳng lẽ là ta đã đoán sai? Ngươi chẳng lẽ không phải là một con tiểu thú bình thường mà là đệ nhất nhân của Thiên Phạt sâm lâm hay sao.
Quân Mạc Tà ha ha nở nụ cười, tự cười chính lời nói của mình, điều này căn bản là không có khả năng! Hắn nhịn không được mà cạc cạc cười một hồi.
Tiểu gia hỏa chớp chớp đôi mắt, nhìn hắn. Trong mắt lộ ra vẻ rất khinh thường.
- Hừ, còn lườm à, ngươi còn không phục sao? Nếu như ngươi là siêu cấp Thú Vương há lại không phải là đệ nhất cao thủ siêu cấp vô địch ở vũ nội? Ca ca hiện tại dùng một tay cũng có thể đơn giản g**t ch*t ngươi! Đương nhiên ca ca nhất định sẽ không làm vậy với một tiểu gia hỏa đáng yêu như thế này đâu!
Quân Mạc Tà nhìn thấy vẻ mặt của nó rất có hồn, không khỏi khẽ giật mình, hắc hắc cười sau đó duỗi một tay ra v**t v* cái mũi nhỏ nhỏ phấn nộn.
Trong cổ tiểu gia hỏa này phát ra một tiếng hừ nhẹ, hai trong mắt to không ngờ lại lộ ra vẻ túng quẫn.
Quân Đại thiếu gia cứ như vậy giống như đang đùa đồng thời lại dùng linh khí trị thương, cũng không biết trải qua bao lâu, có lẽ chỉ trong một lát, cũng có thể là rất lâu.
- Ơ hơ? Tiểu gia hỏa này cư nhiên còn biết thẹn thùng?
Quân Mạc Tà vận dụng tiên linh khí trong Hồng Quân Tháp, rốt cuộc đã tu bổ tốt những chỗ tổn thương trong kinh mạch tiểu thú này. Hắn thở dài một hơi, trêu chọc một câu. Tâm thần cũng buông lỏng xuống, lại nhịn không được thuận tay phát một cái lên cái mông non nớt của gia hỏa.
Bị một cái phát này, khiến toàn thân tiểu gia hỏa chấn động, giống như bị điện giật mà rung động. Thân thể giãy dụa hai cái, lại bị Quân Mạc Tà dùng lực mạnh đè xuống...
- Tổn thương đã khôi phục rất tốt rồi, nhưng mà vừa mới tu bổ xong ngàn vạn lần không nên lộn xộn, vạn nhất mà lộn xộn sẽ trực tiếp bị đánh trở về nguyên hình đó. Lúc đó thì phiền to rồi.
Quân Mạc Tà xoa xoa cái mông của tiểu gia hỏa, lại châm chọc nói. Tay hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ, không ngờ lại phát hiện lông thịt mềm tiểu gia hỏa này lại mềm mềm, nhu nhược vô cốt như vậy, hắn rốt cục nhịn không được mà bóp nhẹ hai cái.
- Dù sao tiểu gia hỏa ngươi cũng không hiểu ta nói cái gì.
Quân Mạc Tà khó có được lúc ngây thơ như vậy, hắn cười toe toét đến nỗi thấy lông mày không thấy mắt. Dùng hai tay xách thân thể mềm mại của tiểu gia hỏa này để trước mặt mình, bốn mắt giao nhau. Tiểu thú lại làm ra vẻ túng quẫn quay mặt đi.
- A?
Quân Mạc Tà vui vẻ, dùng sức cù cù lên đám lông mềm mại trên người nó, đột nhiên có ý tưởng đột phát:
- Nha! Ngươi lại còn biết thẹn thùng sao? Mẹ kiếp, không phải là giống cái chứ? Ừ, hẳn là giống cái rồi? Để ca tới kiểm tra một chút.
Nghĩ là làm, Quân Mạc Tà dùng hai tay banh cái chân sau tuyết trắng non mềm của tiểu gia hỏa ra, sau đó rõi mắt xuống.
- Oa ha ha ha quả nhiên là giống cái.
Quân đại thiếu cơ hồ hoa chân múa tay vui sướng mà hô.
Toàn thân tiểu thú kịch liệt run lên. Con mắt đột nhiên mở rộng thành một hình cầu khó có thể tin, thật to. Làn da toàn thân trong nháy mắt đỏ ửng, giống như là máu vậy, cơ hồ lớp lông trắng tinh cũng biến thành đỏ, thân thể triệt để co cứng, cũng không thấy nhúc nhích.
- Cái thì là cái thôi, cho dù ngươi là con cái, ca là đại nam nhân, thế nhưng nói gì thì nói cũng không thể c**ng b** ngươi a, ngươi rốt cuộc sợ cái gì?
Quân Mạc Tà rất hứng thú nhìn vào g*** h** ch*n của tiểu gia hỏa. Lại ngạc nhiên giống như phát hiện ra Châu Mĩ, kêu lên:
- Woa! Hai đời làm người rồi, mãi nghe người ta nói hoa cúc nhưng không biết nó là cái gì, lão tử cho tới bây giờ chưa thấy qua chỗ giơ bẩn đó, hôm nay vừa thấy, thật sự là giống như một đóa hoa cúc nhỏ nha...
Đột nhiên hắn nổi lên tính tinh nghịch, duỗi ngón trỏ ra, sau đó quái dị cười nói:
- Xem ca ca c**ng b** cúc hoa của ngươi đây!
Nói xong hắn đưa ngón trỏ tới.
Trong cổ tiểu gia hỏa phát ra thanh âm kỳ quái, toàn thân giống như bị bệnh sốt rét, co rút vài cái, hai mắt trợn lớn hết mức, bi phẫn đến cực điểm, đột nhiên cái đầu ngoảnh sang một bên, hôn mê bất tỉnh.
- Ta ngất, như vậy mà không chịu được? Này, này. Ta còn chưa có đâm vào mà, chỉ nhè nhẹ đụng thôi, sao phải có phản ứng lớn như vậy chứ? Chẳng lẽ ngươi cũng biết thủ thân sao.
Quân Mạc Tà có phần nghi hoặc, dùng ngón tay vừa nãy định "c**ng b** cúc hoa" lên gãi gãi đầu, vẻ mắt rất buồn bực.