Một đầu huyền thú nhảy nhót trên tán cây rậm rạp, sau đó dưới mặt đất lại có một vài đầu nữa xoạt xoạt qua lại như con thoi, giúp nhau truyền tới vô số tin tức.
Huyền thú Phi hành canh gác luôn chú ý tới hướng Thiên Nam thành, thỉnh thoảng lại có một vài con bay về, sau đó một đàn khác bay đi, hiển nhiên là đang đổi ca.
Bố trí cảnh giới của đám huyền thú nghiêm mật không thua gì so với loài người.
Cách đó không xa, trong bóng tối còn không biết là có ẩn núp bao nhiêu huyền thú, có thể nói Thiên Phạt sâm lâm hiện tại chính là đối đầu với cả thế giới.
Mỗi một giờ mỗi một khắc mỗi một chỗ đều có thể gặp một cái bẫy rập trí mạng! Thế nhưng những thứ bẫy rập trí mạng này đối với Quân Đại thiếu gia mà nói lại chẳng đáng là gì! Tỷ như giờ phút này hai chân Quân đại thiếu gia đang vững vàng dẫm lên trên đầu của cửu cấp huyền thú Hoàng Kim Hổ.
Đáng tiếc, đầu hổ vương giả này lại không hề phát giác ra mảy may, vẫn đang cùng trao đổi với mấy tên hoàng kim hổ ở bên cạnh.
- Rống rống rống ngô? (ngươi có phát hiện gì không?)
- Ngô ngô rống (không có)
- Rống... Ngô ô két (ta muốn ăn thịt)
- Ngô ngô... Két (ta cũng muốn vậy a...)
- Ngô ngô rống rống cạc cạc hắc ngô? (chuyện của ngươi với Tiểu Mật kia thế nào rồi? Lão bà ngươi không phát hiện ra sao?)
- Ngô cạc cạc cạc cạc hắc rống chỉ (He he, thật đã ghiền, thiếu phụ luống tuổi có chồng quả là đã, lão bà ta sao có thể phát hiện chứ)
(Chỗ trong ngoặc này là tác giả chú thích lời c*̉a mấy con hổ này đang nói chuyện nha. Hok phải là anh em dịch giả bọn mình có thể hiểu mà dịch được tiếng hổ đâu:0 (4):.)
Quân Đại thiếu gia mặc dù thần thông quảng đại thế nhưng cũng không nghe ra bọn này đang nói gì, nhưng mà thấy hai đầu Kim Hổ này lại nháy mắt phi thường mờ ám, Quân Đại thiếu gia cũng rất hiếu kỳ.
Rốt cục không tự chủ được mà ngừng lại.
Dù sao.
Cũng là vì biểu tình c*̉a hai đầu lão hổ này.
Bình thường cũng rất khó gặp.
Đương nhiên Quân Mạc Tà khẳng định không có năng lực cường hãn hiểu được hổ ngữ, cho nên Quân đại thiếu rốt cuộc bất đắc dĩ vô thanh vô tức rời đi, trong nháy mắt này, còn cố ý dùng lực đạp mạnh một chút.
Khiến hai đầu hoàng kim hổ kia ù ù cạc cạc hung hăng cúi xuống dưới nền đất, thiếu chút nữa cái mặt dán xuống đất.
- Rống
Một tiếng rống vang lên, cái đuôi như roi sắt phe phẩy nghi hoặc, nó lắc đầu không xác định nhìn về phía chung quanh, sau đó hé miệng ra:
- Rống rống ngao sao? (các ngươi có phát hiện gì không? Ta sao lại có cảm giác đầu mình bị người đánh nhỉ?)
- Rống rống két hừ
Bốn đầu hoàng kim hổ bên cạnh đồng thời ngã nhào, khinh thường ném cho nó một ánh mắt khinh bỉ:
- Rống rống cát hừ hừ hừ hừ két. (Bệnh tâm thần à! Tối hôm qua lăn qua lăn lại nhiều quá hay sao? Nhìn ngươi ỉu xìu cúi đầu là biết rồi!)
- Két hừ hừ. (Nếu hắn thật sự gặp quỷ, lão tử làm thế thân hóa ra lại hay) đầu hoàng kim hổ này duỗi ra một cái móng vuốt, có phần thông cảm sờ lên đầu con hổ kia, cân nhắc một hồi cũng không ra, cuối cùng nó dứt khoát không thèm nghĩ nữa, vặn vẹo thân thể hai cái, lại nằm xuống, tiếp tục cùng đồng bọn thảo luận bí pháp tâm đắc về chuyện tán gái.