- Đó là điều đương nhiên.
Hắc bào nhân nói:
- Hắn có thể trợ giúp các ngươi tiến giai, như vậy đối với ta, người này cũng rất quan trọng. Há có thể l* m*ng, hừ? Chẳng lẽ chuyện nhỏ như vậy còn để ta nhắc nhở các ngươi sao?
- A, ngài nói rất đúng, lão đại quả là cơ trí...
Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn liều mạng gật đầu.
Hai người đều cảm thấy xấu hổ nghĩ: lúc trước ở trước mặt người ta khoa trương khoác lác, hiện tại thì tốt rồi, thời gian đã vượt quá một tháng, vậy mà vẫn còn chưa xong chuyện. Điều này làm cho hai người đều rất hổ thẹn.
Nếu như gặp mặt người nọ, biết nói thế nào đây?
Ngăn cản Huyết Hồn sơn trang Bắc thượng, chuyện này có thể nói là đã hoàn thành mĩ mãn, không chỉ khiến cho Huyết Hồn sơn trang không Bắc thượng, mà ngay cả Phong Tuyết ngân thành cũng không có Nam hạ...
Thế nhưng còn một việc khác: Đánh gãy chân Lệ Đằng Vân, chuyện này còn chưa làm được, thậm chí ngay cả mặt Lệ Đằng Vân cũng chưa có thấy. Đây mới thực sự là chuyện làm cho người ta vội vã! Huống chi hiện tại trong lòng Hạc Trùng Tiêu cùng Hùng Khai Sơn giống như có lửa. Nếu như thật sự có cơ hội để bọn họ tóm được Lệ Đằng Vân, như vậy không chỉ đánh què hai chân hắn là xong chuyện!
Khi đó không những Lệ Đằng Vân phải chết, mà còn chết rất thảm!
Trước là cố kỵ Lệ Tuyệt Thiên, không dám làm hắn tuyệt hậu. Chuyện xảy ra quá lớn cũng không thể thu thập, thế nhưng hiện tại, Lệ Tuyệt Thiên lại dùng trăm phương ngàn kế muốn đưa Hùng lão tứ vào chỗ chết, song phương khẳng định sẽ không chết không thôi, cho nên hai người này dưới sự tức giận của vị huyền thú chi vương hung tính đại phát, sao có thể dễ dàng không giết Lệ Đằng Vân?
Hiện tại mượn chuyện Lệ Tuyệt Thiên! Cũng là cơ hội tốt để đả kích mấy lão bất tử kia...
Ba người nhìn nhau, dường như đều hiểu, đều tách ra đồng thời đều tự có hành động.
Đúng lúc này đột nhiên ở phía xa truyền tới từng đợt thanh âm rối loạn, Hùng Khai Sơn lập tức nhíu mày, nói:
- Là từ bầy báo, không biết là xảy ra chuyện gì? Đám gia hỏa này thật không khiến người ta yên tâm chút nào!
- Quần báo?
Hai người khác cũng nhíu mày nhìn về phía xa.
Hai thân thể kiện tráng một đường chạy nhanh về phía bên này, toàn thân tuyết trắng, hai mắt lóng lánh, đúng là hai đầu bát giai đỉnh phong huyền thú Kim Nhãn Tuyết Báo. Tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã tiến tới gần.
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Hùng Khai Sơn cảm thấy rất mất mặt, sau khi Báo Vương mất tích, hắn liền phụ trách việc lãnh đạo Báo Tộc, lúc này thấy hai đầu báo tuyết trưởng thành lại không hề có kỷ luật xông vào, hắn không khỏi giận dữ lên tiếng hỏi.
Hai đầu Kim Nhãn Tuyết Báo ô ô hai tiếng, phục trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, tiếp đó quay đầu lại. Từ trên lưng rơi xuống một tiểu báo toàn thân tuyết trắng, lăn trên mặt đất, tựa hồ như nó đang rất sợ hãi, toàn thân run rẩy.