- Giống như tu vi của người trẻ tuổi này, đi vào Thiên Nam trợ chiến cơ bản đều là đi tìm cái chết. Đối mặt với huyền thú cao cấp nhiều như vậy, một người cho dù là Ngọc Huyền, Địa Huyền. Căn bản cũng không có nhiều cơ hội giữ mạng, đây không phải là chịu chết thì là cái gì? Nói không dễ nghe, chính như ngươi nói, pháo hôi!
Đông Phương Vấn Kiếm vô tình cười nói.
- Mạc Tà, ngàn vạn lần đừng cho rằng thân pháp của mình tinh diệu, nhưng nếu như vứt ngươi vào trong đám huyền thú kia, tứ phía đều bị trọng trọng bao vây, cho dù thân pháp có xảo hơn nữa cũng khó thoát khỏi cái chết! Cho nên ngươi ngàn vạn lần không nên tùy ý vọng động, tuyệt đối không nên rời xa khỏi ba người chúng ta!
- Thế nhưng người tuổi trẻ này nhiều nhất cũng chỉ có hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi mà thôi? Tu vi của hắn hiển nhiên cũng là Ngọc Huyền, đây chính là một thiên tài thập phần khó có được! Nhân tài như vậy nhà nào chả giữ trong tay? Vì sao Bách Lý gia tộc lại cam lòng để người này đi chịu chết? Đây chẳng phải là một chuyện đáng tiếc sao?
Quân Mạc Tà khó hiểu nói.
- Nguyên nhân này nói ra cũng không đáng một xu, thật sự rất đơn giản, người này cũng không phải là con của người vợ cả Bách Lý thế gia. Chỉ là thứ mà thôi!
Đông Phương Vấn Tình có chút tiếc hận cười nói.
- Người này tên là Bách Lý Lạc Vân, chính là một bất thế thiên tài không gặp thời của Bách Lý thế gia! Giống như rất nhiều gia tộc Huyền khí, khi sinh ra hài nhi, đều được người có tu vi cao trong gia tộc đả thông kinh mạch, một là để giảm bớt bệnh tật, thứ hai là tạo nền móng tu luyện huyền công.
- Mà Bách Lý Lạc Vân khi sinh ra, lại không có người đả thông kinh mạch, nhưng từ khi ba tuổi hắn đã bắt đầu tu luyện Huyền khí, đến mười tuổi đã thành công đột phá cửu phẩm Huyền khí, mười lăm tuổi đột phá Ngân Phẩm đỉnh phong đến Kim Phẩm cảnh giới khi hai mươi hai tuổi. Lại lần nữa đột phá Kim Phẩm, trở thành Ngọc Huyền võ giả, tu vi bây giờ của hắn xác thực đã là Ngọc Huyền đỉnh phong rồi! Trong đám người trẻ tuổi, người này được coi là đệ nhất thiên tài! Căn cốt ổn định, ít người có thể sánh kịp. Đương nhiên ngươi là người không thuộc trong số đó, chỉ là Ngọc Huyền cảnh giới mà có thể giao thủ cùng thần huyền cường giả, thậm chí còn thắng được một chiêu, tiểu tử ngươi thật đúng là yêu quái mà!
- Một nhân tài như vậy mặc dù không phải là con vợ cả, thực sự cũng không nên đãi ngộ như vậy chứ? Mặc dù không phải là con vợ cả, nhưng hắn vẫn là huyết mạch của Bách Lý thế gia, mặc dù không thể làm người thừa kế chức gia chủ, nhưng hắn ít nhất cũng là cao thủ hậu bối khó có được của Bách Lý thế gia, với độ tuổi của hắn, cùng với tu vi thăng tiến như hiện tại mà nói, không khó để tưởng tượng trong vòng mười năm hắn tất có thể tiến vào trong nhóm Thiên Huyền, thậm chí ba mươi năm có hi vọng tiến nhập Thần Huyền cảnh giới! Nhân vật như thế, chẳng lẽ cũng bởi vì không phải là con vợ cả mà buông tha cho một nhân tài khó có được như vậy hay sao? Phương pháp đối xử của Bách Lý thế gia không khỏi quá ngu đi!
Quân Mạc Tà nghe vậy càng kinh ngạc, chuyện như vậy đối với hắn mà nói, căn bản chính là chuyện không cách nào giải thích, càng khó có thể tưởng tượng.
Nên biết một người xuất sắc như thế, trẻ tuổi như thế, tiền đồ không thể hạn lượng, đừng nói là giang hồ thế gia tầm thường, cho dù là Băng Tuyết Ngân Thành, Huyết Hồn sơn trang những nơi này cũng là tuyệt đối có một không hai, thậm chí phóng nhãn ra cả Huyền Huyền đại lục cũng chưa chắc có thể tìm được vài người, tin tưởng bất luận gia tộc gì có một nhân tài như vậy đều muốn coi như châu như bảo. Cũng giống như ba vị Đông Phương đại gia bảo vệ Quân đại thiếu gia vậy!
- Thật sự ra cũng không phải tất cả đều là vì nguyên nhân này, nguyên nhân căn bản là ở chỗ phụ thân của hắn, phụ thân hắn chính là trong lúc say rượu đã c**ng b** một thị nữ sau đó phong lưu kết tinh ra hắn, cho nên hắn mặc dù chính là trưởng tử, nhưng mà Bách Lý gia tộc thủy chung không có thừa nhận địa vị của hắn, trong gia tộc càng chèn ép, đến nay hắn đối với huyết mạch của mình càng thêm xa cách, mặc dù hắn có thiên phú, tu vi cực cao. Bị chèn ép cũng rất thảm, giống như phụ tử nhà hắn tình cảnh xấu hổ bực này, trong thế gia thân phận của hắn cơ hồ chẳng khác gì nô bộc, thậm chí còn còn không được sủng ái như một nha hoàn. Cho nên hắn mang tâm trả thù rất mãnh liệt, đặc biệt khi huyền công của hắn thành công tấn thăng đến Ngọc Huyền cảnh giới, gặp một sự kiện ngẫu nhiên, hắn làm ra một chuyện.
Trên mặt có Đông Phương Vấn Tình hiện lên chút tiếc hận:
- Thật ra việc này cũng không phải hắn chủ động tiến hành, quá trình cũng rất đơn giản, chính là hắn muốn quấy rối vài tên đích tôn thiếu gia của vợ cả, đều hung hăng giáo huấn bọn này! Hơn nữa ra tay rất tàn nhẫn. Đến lúc này khiến cho lửa giận bớt đi mới thôi, tuy nhiên tu vi huyền công của hắn còn hơn xa so với đám đệ tử từ nhỏ đã thường xuyên được ngoại lực thông tẩy kinh mạch, tu luyện tiến nhanh hơn, càng xuất sắc hơn, thế nhưng hắn ở Bách Lý thế gia lại chẳng có bất luận địa vị gì.
- Qua chuyện này hắn không có bị đánh chết, xem như Bách Lý gia cũng đã nể huyết mạch thân tình lắm rồi. Thế nhưng hôm nay tới đây, hiển nhiên đám người Bách Lý thế gia cũng không bỏ qua hắn. Lần này hành trình tới Thiên Nam, không thể nghi ngờ là một cơ hội rất tốt để mượn đao giết người!
- Thì ra là thế!
Quân Mạc Tà thở một hơi thật dài.
Hắn thì thào:
- Bách Lý... Lạc Vân à...
Ánh mắt chớp động, cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì nữa.
- Nhưng mà chúng ta xem ra hành động này chính là Bách Lý thế gia tự hủy đi căn cơ của mình! Chính như Mạc Tà ngươi phán đoán vậy, kẻ này thiên tư trác tuyệt, nhiều nhất chỉ kém ngươi một nửa thôi, tin tưởng chỉ cần có có ba, năm mươi năm thời gian, chỉ sợ sẽ có một vị chí tôn cường giả được sinh ra!
- Phải biết rằng trong một gia đình thế gia, nhất là giang hồ thế gia, nếu như xuất hiện cường giả cấp chí tôn, chính là một bước lên trời, trong nháy mắt thân phận thế lực tăng vọt a!
- Huyết Hồn sơn trang cùng Phong Tuyết ngân thành chính là như thế. Loại cơ hội này đối với bất luận một thế gia nào mà nói. Thường thường mấy trăm năm hơn mười thế hệ cũng khó xuất hiện một lần, mà Bách Lý thế gia lại bỏ qua cơ hội như vậy, thật sự khiến người khác tiếc hận. Nhưng lại khó hiểu ở chỗ, cũng không biết Bách Lý thế gia đến tột cùng là đầu óc quá ngắn hay là sợ một khi Bách Lý Lạc Vân có thành tựu sẽ quay lại trả thù bọn họ? Hoặc là trong đó còn có nguyên nhân khác?
Đông Phương Vấn Tình lắc đầu ha ha cười nói:
- Quả là thật đáng tiếc, thế nhưng dù sao cũng không có liên quan đến chúng ta.
- Dù sao đó cũng là chuyện của nhà nguời ta, tiểu tử này là một đại cao thủ, đối với đại thế gia chúng ta mà nói mâu thuẫn giữa bọn họ chính là một chuyện tốt, mọi người đều thấy vui mừng. Dù sao khi có một vị anh hùng quật khởi đều phải giẫm trên vô số thi cốt của địch nhân, mỗi một vị cường giả khi trèo l*n đ*nh cao đều phải ngâm mình trong bể máu! Mà cộng đồng chín đại thế gia chúng ta cho dù không phải tử thù địch nhân thế nhưng cũng là đối thủ cạnh tranh...