- Vẫn là câu nói kia, không dám, không dám! Bổn tọa chẳng qua là khuyến cáo tôn giả nên suy xét cẩn thận mà thôi.
Lệ Tuyệt Thiên dùng thanh âm trầm ổn nói:
- Mai tôn giả, thiên địa không thể khinh nhờn, thánh địa không thể truyền miệng! Chỉ sợ ngươi đã phạm vào điều kiêng kị rồi!
- Hừ, suy nghĩ? Tự suy xét? Kiêng kị? Lệ Tuyệt Thiên, ngàn vạn lần không nên tự đánh giá quá cao bản thân mình. Bản tôn khi nào lại phải đem mấy thứ kiêng kị kia để vào mắt? Mặc dù là Độn Thế Tiên Cung, Chí Tôn Kim Thành cùng Mộng Huyễn Huyết Hải tam đại Thánh Địa dốc toàn bộ lực lượng đồng thời tới thiên phạt của ta, liệu có thể làm khó được ta?
Thanh âm kia rất ph*ng đ*ng, ngạo nghễ, hô to:
- Tám năm trước Mai gia ta chỉ dùng một câu có thể làm cho Vân Biệt Trần từ đó về sau không còn dám hiện thân trên cõi trần, hôm nay ta cũng có thể nắm chắc để tam đại Thánh Địa chết nơi thiên phạt này!
- Mai tôn giả đã nói như thế, Lệ mỗ mỏi mắt mong chờ.
Lệ Tuyệt Thiên nói xong những lời này, thân hình bồng bềnh nhảy từ nóc phòng xuống. Điều này cho thấy cuộc nói chuyện này đã chấm dứt.
Xa xa trong rừng lại truyền tới từng tiếng hú.
Ngay sau đó, các loại âm thanh như muốn rời non lấp biển liên tục vang lên, phía đông, tây, bắc ba mặt đồng thời vang lên tiếng gầm rú rung trời, khói bụi cuồn cuộn bùng lên ngút trời, che lấp đi nhật nguyệt.
Vô số huyền thú như thủy triều chạy từ trong rừng hiện ra, lập thành một đội ngũ chỉnh tề, từng đợt từng đợt chạy trên bãi đất trống ở ngoài thành, chỉ theo một hướng duy nhất, phía nam.
Xem ra thiên phạt vương ở bên này cũng đã co rút lại binh lực.
Nhưng chính là ba phương diện binh lực huyền thú này lại làm cho từng người trong Thiên Nam thành mỗi một người đều là da đầu tê dại.
Phía đông có hơn mười lão hổ trên đầu lấp loáng hoàng sắc một sừng xếp thành một đội. Đứng trước là một tên hổ vương toàn thân trắng như tuyết, trên đầu nó cũng có một chiếc sừng hoàng kim sắc, gió lốc không ngừng quét qua. Phía sau là vô số màu huyền thú, mỗi một loại đều xếp thành một phương trận chỉnh tề thật dài, với tốc độ nhanh như như thiểm điện bực này, trọn vẹn chỉ thành lập xong trong một canh giờ!
- Cửu cấp huyền thú Hoàng Kim Hổ!
Đứng ở sau lưng Lệ Tuyệt Thiên, Ưng Bác Không trợn mắt nói:
- Số lượng lại còn nhiều như vậy! Tên Hổ Vương đầu lĩnh kia. Chỉ sợ đã là cửu cấp đỉnh phong rồi.
Phía tây hơn mười con sư tử lớn giớn như bạch ngọc tạo thành đội ngũ chính tề dẫn theo số lượng lớn thú vật cuồn cuộn mà tới.
- Bạch Ngọc sư tử ở phía tây!
Đông Phương Vấn Tình trầm trọng giới thiệu, hai người này cũng biết Quân Mạc Tà còn trẻ tất nhiên sẽ không biết được nhiều loại cao cấp huyền, thấy hắn đi tới bên cạnh, đều cố ý giải thích.
Tiếng bước chân trầm trọng từ phương bắc vang lên, mấy trăm đầu cự hùng suất lĩnh sau lưng mấy vạn huyền thú đại quân oanh long oanh long chạy tới.
- Liệt Sơn Hùng, cũng là cửu cấp huyền thú. Không ngờ lực lượng bên trong Thiên Phạt sâm lâm lại hùng hậu như vậy!
Những đội ngũ này ước chừng đã điều động hết một nửa nhân số trong Thiên Phạt sâm lâm. Đột nhiên bốn phía Thiên Sơn đồng thời có vô số tị tử trùng bùng lên ngút trời, giống như trăm con chim tấn công tới một con phượng hoàng, đủ mọi màu sắc đại điểu (chim lớn) xoay tròn trên không trung. Một hồi hỗn loạn qua đi, sau đó cũng tụ tập lại, giống như từng đám mây lớn bay tới bầu trời Thiên Nam thành.