Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Sau khi âm thanh gầm rống kinh tâm động phách, ba đời khó thể quên được của hàng ức vạn Huyền thú đó qua đi, lại có thêm hai tiếng hú dài khác thường trước sau ầm ầm vang lên, tất cả mọi người trong Thiên Nam thành đều nghe rõ mồn một.
Hai tiếng hú đó, một thì trong trẻo cao vút, một thì hùng hồn vang vọng; đúng là âm thanh của hai vị Thiên Phạt thú Vương, Hạc Trùng Tiếu và Hùng Khai Sơn!
Bất quá, chỉ có vài người biết được, đầu sỏ của Huyền thú triều lần này chính là hai người bọn họ!
"Sưu" một tiếng, một con bạch hạc rất lớn đột nhiên từ phía bắc bay vụt xuống phía nam nhanh như chớp. Nhìn từ phía xa chỉ thấy đại bạch hạc hai cánh dang ra hết cỡ, sải cánh rộng ít nhất cũng phải năm sáu trượng. Trên đầu đỉnh có một chiếc hạc quan đỏ thắm, dưới ánh mặt trời không ngờ sinh ra hào quang rực rỡ. Chiếc mỏ cực dài giống hệt một thanh lợi kiếm xuyên phá phong vân!
Vào thời điểm đại bạch hạc bay qua đỉnh đầu, mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng. Tuy nhiên cự đại bạch hạc cũng chỉ khinh thường thoáng nhìn xuống mọi người phía bên dưới. Trong nháy mắt, cự sí che không, thiên địa hôn ám, tựa như trên bầu trời có một đám mây đen chợt đến rồi chợt đi vậy, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Cùng lúc đó, tại một sơn lâm phía xa có một nhân ảnh đang lao đi rất nhanh trong đó, mặc kệ cây cối cản trở trước mặt vẫn lao đi vun vút, không có dừng lại. Tất cả những nơi hắn phi thân qua, tất cả đại thụ đều bị hắn đụng cho gẫy đổ. Ban đầu hắn phi thân trèo lên đại thụ, sau đó mượn lực từ đại thụ mạnh mẽ vọt đi. Tới khi đại thụ ầm ầm đổ xuống thì đã không còn thấy bóng dáng hắn đâu rồi.
Thân ảnh Lệ Tuyệt Thiên đột nhiên phóng lên nóc nhà.
Trong quá trình đó, toàn bộ chân tay hắn đều không có cử động một chút nào, thậm chí, cả một cộng tóc cũng không có lay động, cứ như vậy mà đột ngột bay lên, vô cùng dị thường. Cho tận tới khi hắn dừng lại trên nóc nhà, tại chỗ hắn vừa đứng vẫn còn một hư ảnh vô cùng sống động đang từ từ tiêu tán.
Đây không còn là kinh không thân pháp đơn thuần nữa rồi, nó giống như một loại ma thuật khó thể diển tả được!
- Phải chăng là Mai Tôn giả đại giá quang lâm? Bản tọa Lệ Tuyệt Thiên không có tiếp đón từ xa!
Lệ Tuyệt Thiên vận toàn bộ Huyền công bản thân, phát ra âm thanh hùng hậu truyền ra xa. Tất cả đều được thực hiện sau khi hắn lên trên nóc nhà, rồi qua một hồi lâu ngưng tụ huyền công, âm thanh mới vang lên, bởi lẽ, so với Thiên Phạt lão đại như thần long chỉ thấy đầu, hắn sợ bị mất mặt, đồng thời cũng không muốn rơi xuống thế hạ phong.
Âm thanh hùng hậu bỗng nhiên bạo khởi trong thiên không, chậm rãi truyền thẳng xuống phía nam. Mọi người tại đây tuy nghe thấy rất bình thường, nhưng sau khi âm thanh được phát ra và truyền đi, khi đến thâm sơn cùng cốc lại giống như sấm rền sét giật, vạn mã phi nhanh. Thanh thế dị thường cường đại.
Âm thanh từ núi rừng đằng xa không ngừng vọng lại. Sau một hồi lâu mới dừng hẳn.
Không có tiếp đón từ xa....
.... tiếp đón từ xa...
.... từ xa!
.... từ xa!
Bốn phía sơn lâm một mảng kinh hãi. Không ngờ những Huyền thú tu vi thấp một chút, dưới tác động của âm thanh do Lệ Tuyệt Thiên phát ra khi nãy bị làm cho hoảng sợ, còn làm cho một số trở lên hỗn loạn.