Dịch Giả: Tiểu Ngọc
- Tiểu tử ngươi ở chỗ này bớt nói nhảm đi! Hiện tại là lúc nào rồi mà còn có ý nghĩ ích kỷ, chỉ bo bo lo giữ thân mình như vậy? Một khi cuộc chiến này thất bại, thì sẽ có ít nhất hàng nghìn vạn Huyền thú tràn vào trong đại lục! Đến lúc đó sẽ có bao nhiêu bình dân bách tính gặp tai ương? Dù cho nói một cách khiêm tốn nhất, chỉ sợ cũng phải hơn mấy ngàn vạn! Cái này căn bản là một hồi hạo kiếp a!
Quân Vô Ý lạnh lùng nói:
- Trước mắt chỉ có thể đem toàn bộ ân oán cá nhân gạt sang một bên, đồng tâm hiệp lực, may ra mới có một chút hy vọng!"
- Không sai, Vô Ý nói rất đúng! Trận chiến này con người cùng Huyền thú chiến đấu quan hệ đến sự hưng vong của toàn bộ đại lục trong mấy trăm năm sắp tới. Nếu không đoàn kết lại thành một khối, thì sợ rằng sẽ thảm bại thật sự! Nếu như tình thế không thực sự nghiêm trọng, lấy bản tính kiêu ngạo của Lệ Tuyệt Thiên Chí tôn mà nói, làm sao hắn có thể phát xuất Chí tôn triệu hoán lệnh? Tin chắc rằng hắn đã nhìn ra vấn đề then chốt trong chuyện này, cấp bách nghiêm trọng phi thường, vì vậy mới không ngại hạ thấp thân phận, phát xuất Chí tôn triệu hoán lệnh! Bằng không để đến khi chiến cuộc thất bại, Lệ Tuyệt Thiên hắn chính là tội nhân thiên cổ!
Đông Phương Vấn Tình cười khổ một tiếng:
- Nếu như trận đầu tiên mà thắng lợi, tất nhiên sĩ khí sẽ đại chấn, còn một khi thất bại, ta tuyệt đối đảm bảo các thế lực giang hồ, ít nhất sẽ có một phần ba bỏ trốn, thậm chí là nhiều hơn! Dù sao, điều quan trọng nhất với họ chính là bảo tồn lực lượng, tranh đoạt giang hồ. Đa phần đều là những loại người thừa dịp "cháy nhà hôi của", nếu như thế, quả thật xong rồi.
- Đúng là thói hư tật xấu của con người a! Thuận buồm xuôi gió thì ai cũng muốn tranh phong, chó rơi xuống nước thì nhảy vào kiếm phần; nhưng một khi buồm không xuôi, gió không thuận, chó rơi xuống nước lại biến thành một con cọp lớn, thì chắc chắn đại đa số đều rụt đầu rụt cổ nấp ở phía sau, để cho người khác lên trước, sau đó bản thân ở phía sau chiếm tiện nghi. Cuối cùng nếu thấy tình thế bất ổn, trực tiếp ba chân bốn cẳng bỏ chạy đầu tiên. Thà để mình bị mất mặt chứ không muồn mất tính mạng a! Trời rộng sông dài, cũng không phải mỗi mình gặp rủi ro, mất mặt cũng không chỉ có một người. Tất cả đều mất mặ...t!
Quân Mạc Tà rung đùi đắc ý nói mát. Sau khi nói xong bộ dạng trông rất vui vẻ, đột nhiên nhìn lại mới thấy bốn người sắc mặt đều bất thiện, càng ngày càng tối sầm lại, xem ra sẽ lập tức ra tay với mình, hắn vội vàng cười khan một tiếng:
- Ta buồn đi tiểu, từ sáng tới giờ chưa có đi lần nào. Mấy vị lão gia cứ nói chuyện tiếp đi nha!
Vừa nói vừa xoay người lại, lời vừa hết tức bỏ chạy!
Trong trướng bồng bốn người quay mặt nhìn nhau, với loại tiểu tử bại hoại như thế này đúng là không có biện pháp.
- Việc đã đến nước này, suy nghĩ nhiều cũng vô ích! Tới Thiên Nam rồi, đợi ta gặp qua Lệ Tuyệt Thiên rồi sẽ đến chỗ đóng quân của đệ, bảo hộ đệ và Mạc Tà. Nếu quả thực đại sự bất ổn, một khi chúng ta tập trung cùng một chỗ thì có thêm một phần sinh cơ. Như Mạc Tà vừa nói đó, cứu người là chuyện tốt, nhưng vì cứu người mà bồi thêm cả mạng sống của mình thì thật không còn ý nghĩa gì cả. Mọi chuyện tới lúc đó tùy cơ ứng biến đi!
Quân Vô Ý trầm trọng gật đầu, ngửa mặt lên trời thở dài:
-Thật không rõ, trường hạo kiếp này nguyên nhân rốt cuộc là do đâu mà có, không biết đây là loại nguyên nhân gì mà có thể làm phát sinh đại họa như vậy? Tin tưởng rằng không phải vô duyên vô cớ mà Huyền thú đồng loạt ra khỏi Thiên Phạt; hiển nhiên là phải có nguyên do gì đó hoặc có người nào đó chọc giận chúng, nếu như để ta biết người đó là ai, chắc chắn ta sẽ lọc da xẻo thịt hắn! Cái này đúng là mang vận mệnh thiên hạ ra để trêu đùa a!
Ngoài ba người đang đứng nghe chuyện trong trướng...
Còn có Quân đại thiếu sau khi đi ra dùng Âm Dương độn quay ngược trở lại, núp vào trong góc nghe lén, nhưng vừa nghe tới đây nhất thời cả người đổ mồ hôi lạnh. Trong lòng thầm kêu to "Oan uổng a!" Đổ ước của ta lúc trước cũng chỉ là muốn bọn chúng dạy dỗ thiếu chủ của Huyết Hồn sơn trang một chút mà thôi, ai bảo hắn ngang nhiên dám cướp đoạt con dâu của Quân gia ta? Có thiên địa chứng giám, sự tình phát triển tới mức này, thực sự không có liên quan tới ta a!"
Việc này, ta thật sự không cố ý, ngàn vạn lần đừng đổ hết lên đầu ta!
Quân Tam gia tới ngày thứ hai mới biết được Quản Thanh Hàn cùng Độc Cô Tiểu Nghệ cũng len lén đi theo tới Thiên Nam. Lúc nhìn thấy vẻ mặt áy náy của hai người này vì chuyện mình lén theo đại quân xuất chinh, Quân Tam gia tức giận gần như muốn phát điên, thiếu chút nữa đem Quân Mạc Tà mắng chết tươi, còn kh*ng b* hơn là hễ thấy mặt hắn là mắng chửi! Có khi còn cầm gậy đuổi đánh....
Những nơi nguy hiểm như thế, sao có chỗ cho nữ nhân?
Cái này cũng chính là nguyên nhân chính làm cho Quân Mạc Tà cùng Tam thúc của mình bắt đầu chơi trò trốn tìm. Phàm là những địa phương mà Quân Vô Ý có thể đến, Quân Mạc Tà đều sớm tránh xa, so với thỏ còn muốn trốn nhanh hơn.
Đại quân đi liền một mạch, cuối cùng vào ngày thứ ba cũng tới được Thiên Nam thành! Lúc này, tính từ khi bắt đầu xuất phát từ Thiên Hương thành tới nay cũng đã đi hết ba mươi ba ngày! Cứ theo tốc độ hành quân mỗi ngày bốn trăm dặm, lộ tuyến lần này băng rừng vượt núi, tổng cộng cũng hơn vạn dặm!
Lúc vừa tới Thiên Nam thành, mọi người nhất thời đều hít một hơi lãnh khí.
Bên ngoài Thiên Nam thành, đất đai khô cằn ngàn dặm. Đương nhiên sâm lâm vẫn còn đó. Nhưng những nơi trước đây có con người sinh sống, hiện tại đều là một mảnh phế tích. Nhất là khi Quân Mạc Tà trông thấy một nơi, càng nhìn càng cảm thấy hả hê, trong lòng cười như muốn bể bụng!
Nơi đó lúc trước nguyên lai là Huyết Hồn sơn trang, hôm nay đã trở thành đại bản doanh chỉ huy cuộc chiến lần này.
Một đường đến đây, kể cả là mặt sau của Thiên Nam thành cũng có rất nhiều Cao giai Huyền thú kết thành đội ngũ không ngừng qua lại gào thét. Nếu như gặp phải Huyền giả độc hành, chắc chắn sẽ xông lên vây công g**t ch*t! Tuy nhiên Huyền thú có kỷ luật vô cùng nghiêm minh, phía bắc Thiên Nam thành trong phạm vi ba trăm dặm, tuyệt đối không bắt gặp bất kỳ một đầu Huyền thú nào!
Như vậy....
Từ điểm này có thể nhìn ra được, Huyền thú chắc chắn có mục tiêu rõ ràng, tạm thời chỉ là những nhân vật có tiếng của Thiên Nam thành. Hoặc giả cũng có thể nói, mục tiêu chính là người có cừu oán với chúng, ví như vào thời điểm này chính là, Huyết Hồn sơn trang, Lệ Tuyệt Thiên, hoặc con trai của hắn...
Nếu nói về quy mô, Thiên Nam thành so với Thiên Hương thành tuyệt đối không nhỏ hơn, nó cũng chính là đệ nhất thành ở phía nam đại lục. Nhưng hiện tại, toàn bộ khu vự núi non xung quanh đã bị Huyền thú chiếm giữ, tình cảnh bị bao vây xung quanh lúc này giống như rơi vào trong một lòng chảo lớn!
Đại quân của Quân Vô Ý có thể coi như là một trong những nhóm "người đông thế mạnh", một đường hữu kinh vô hiểm thẳng đến Thiên Nam thành.
Đúng vào khoảnh khắc tiến nhập Thiên Nam thành....
"Ngao ô"...… Một tiếng tru dài vang lên tại sơn mạch phía bắc Thiên Nam thành, âm thanh như "xuyên vân liệt không" truyền ra xa, tựa hồ như muốn truyền đạt một tin tức gì đó.
Trong nháy mắt, âm thanh "Ngao ô" từ bắc tới nam, từ ĐSng tây không ngừng vang lên. Mỗi tiếng hống đều truyền đạt lại tình hình của tiền phương, một đường liên tục băng qua Thiên Nam thành, thẳng xuống phía nam.
"Rống".... Một tiếng kêu to vang lên ở sơn mạch phía nam, sau đó lại giống như lần trước một mạch truyền thẳng lên phía bắc.
Tựa như đang có hai người truyền tin cho nhau vậy. Một người nói:
- Lại có một vạn người từ Thiên Hương thành mới đến..."
Tên còn lại nói:
- Đã biế...t
Ách... bất quá người phiên dịch vô phương xác nhận chuyện này, thế nhưng theo tình hình trước mắt đại khái cũng có thể hiểu như vậy.
- Huyền thú thật là có kỷ luật a! Chỉ với điểm này thôi, so với đội quân ở đây đã mạnh hơi rất nhiều rồi. Quả thực " ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái" a!
Quân Mạc Tà tự đáy lòng thầm khen ngợi một câu, sau đó rung đùi đắc ý nói:
- Huyền thú không sợ, chỉ sợ Huyền thú có văn hóa.
Bênh cạnh hắn nhất thời vang lên hai tiếng cười duyên. Nguyên lai là Quản Thanh Hàn và Độc Cô Tiểu Nghệ trước khi vào thành đã bị Quân Mạc Tà bôi đen khuôn mặt, trở thành hai binh sĩ nhỏ gầy đi theo bên cạnh hắn. Cái này tuyệt đối làm cho người khác không thể nhận ra hai người. Tuy nhiên cũng vì chuyện này mà hai vị mỹ nhân vô cùng bất mãn, thế nhưng Quân Mạc Tà rất kiên quyết, tuyệt không nhượng bộ, đã nói là hai người phải làm, không được ý kiến....
Đông Phương Vấn Tình bất đắc dĩ nhìn về phía ngoại sanh có thần kinh khác người của mình, hắn dị thường kinh ngạc, không ngờ tại thời điểm này ở đây ngoại sanh của mình vẫn còn có tâm tư đùa bỡn." Đúng là người không biết thì không sợ!"
Rồi hắn thở dài nói:
- Tin tức vừa được truyền ban nãy, chắc là do bát cấp đỉnh phong Huyền thú, Bạch Ngọc Sư Tử truyền đi. Huyền thú vương giả bực này, không ngờ lại dùng để truyền tin mà thôi, xem ra sự kiện lần này, là cả một đại nan đề a!
"Càng lớn càng tốt, càng náo nhiệt a, một khi đánh nhau khẳng định sẽ đặc sắc vạn phần!" Quân Mạc Tà chép chép miệng, tỏ vẻ không cam lòng nói:
- Tại sao trên đường tới đây không có thấy bất kỳ đầu Huyền thú phi hành nào vậy? Nếu như có thể bắt một đầu loại này về làm tọa kỵ, đúng là phong quang a! Dùng khi tán gái cực kỳ hữu hiệu, khẳng định một điều rằng, lúc cô em nhìn thấy lập tức sẽ chết mê chết mệt mình ngay!
Đông Phương Vấn Tình trừng mắt nhìn hắn, không ngừng thở hổn hển, cuối cùng đành quay mặt đi chỗ khác, thiếu chút nữa bị hắn chọc giận cho xuất huyết não.
Đông Phương đại gia rốt cuộc đã hiểu rằng, đại danh Thiên Hương đệ nhất hoàn khố, rung động đại lục của tử tôn mình không phải là vô duyên vô cớ mà có...
Hắn cuối cùng cũng hiểu ra một điều, tuyệt đối không nên nói giao lưu với loại người có thần kinh b**n th**, giống hệt kẻ điên như thế này, có nói cũng chẳng khác gà vịt nói chuyện với nhau...
Đối với sự kiện quân tiếp viện của Thiên Hương thành tới, phía Thiên Nam thành cũng không dám chậm trễ chút nào. Nghênh đón Quân Vô Ý và đại quân vào thành chính là tướng quân của quân đội Thiên Hương thường trú tại Thiên Nam - Vạn Vô Ngôn.
Hơn nữa lúc mới đến Quân Vô Ý còn có chút nghi ngờ, mặc dù cùng với Thiên Hương thành Thiên Nam thành cũng được xếp vào loại thành lớn, toàn thành chiếm một diện tích rộng rãi, nhưng dân cư trong thành cũng rất đông đúc, hơn nữa, hàng ngày vẫn có viện quân cùng với nhân mã các thế lực trong giang hồ tới đây cho nên Quân Tam gia mới nghĩ rằng, trong thành lúc này chỉ sợ đã chật ních người, do đó, có thêm nhân mã của phe mình tới e rằng không chịu được nữa. Bên mình có tới hai vạn nhân mã, tiến vào thành lúc này sợ rằng không có đủ chỗ, nếu quả thực như thế chắc rằng sẽ có đại bộ phận đóng ở ngoài thành, như thế quá mạo hiểm, thành thử làm cho Quân Tam gia có chút lo lắng!