Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Nếu Quân Mạc Tà đã hiểu nhiều chuyện rõ ràng như vậy, chẳng lẽ hắn lại không thể biết được danh tính của mẫu thân mình? Nhìn ba người hôm nay tâm tình đang vô cùng kích động, ánh mắt thì thân thiết tựa như thấy được ruột thịt của chính mình vậy, Quân Mạc Tà hắn há lại có thể không nhận ra?
Nhưng trong lòng Quân Mạc Tà lại nghĩ: "Điều này không phải là quá xảo hợp sao?"
Mình vừa nói tên họ ra, ngay lập tức đã có tận ba vị cữu cữu?
Quân Mạc Tà đành cười khổ, đây là lần đầu tiên trong hai kiếp làm người hắn cảm thấy chân tay luống cuống như vậy, hắn cười khan nói:
- Ta... cái kia... hắc hắc... Tam thúc ta đang ở ngay phía sau. À...à.... Có thể người chuẩn bị đến đây rồi, cho nên...ha ha, cái này...cái đó...hay là chờ hắn tới rồi nói đi"
- Vì sao hắn lại ở đằng sau?
Đông Phương Vấn Kiếm nhất thời nhướng mày, vông cùng bất mãn nói:
- Vì sao hắn lại không ở phía trước?
- Tam thúc là chủ soái, tự nhiên cần phải đi cùng đại quân; mà ta là tiên phong...
Quân Đại tiên phong nói:
- Ta đi trước gặp núi mở đường, gặp sông suối thì bắc cầu.
Hắn vừa nói xong câu đó, nhất thời mồ hôi đầy đầu. Ngay cả Quản Than Hàn cùng Tiểu Nghệ đang đứng nghe bên cạnh cũng nhịn không được phì cười. Tiểu tử này dọc đường đi, hắn có thực hiện nghĩa vụ của quân tiên phong sao? Càng không nói đến cái gì mà "gặp núi mở đường, gặp sông suối thì bắc cầu."
Gặp núi mở đường thật ra là có làm, bất quá đường hắn mở ra "rộng" đến độ vừa đủ cho một chiếc xe ngựa đi qua; về phần gặp sông suối bắc cầu thì hoàn toàn là nói dóc....
- Cái gì? Tên Quân Vô Ý hỗn đản này! Không ngờ dám bắt cháu của ta làm tiên phong cho hắn! Nếu có chuyện gì xảy ra thì phải làm thế nào? Hắn mất trí rồi à, chẳng lẽ chuyện năm đó hắn đã quên sạch rồi sao?
Đông Phương Vấn Tình giận dữ nói tiếp:
- Muội muội của ta chỉ còn một đứa con trai duy nhất mà hắn dám lấy quyền đại tướng phân công như vậy? Thậ...t thật vô liêm sỉ mà! Hỗn trướng, cực kỳ hỗn trướng.
Đông Phương Vấn Kiếm cùng Đông Phương Vấn Đao nhất thời đều lửa giận xung thiên, hai tay không ngừng xoa xoa vào nhau, bộ dạng như muốn hảo hảo hỏi thăm Quân Vô Ý một phen.
Mọi người tại đây nhất thời trợn mắt líu lưỡi; cái này cũng quá bưu hãn a. Ba vị cưu cữu chưa được thừa nhận này không ngờ cũng rất dung túng cho người nhà a....
- Ách, Mạc Tà, cái tin đồn nói gì mà Quân đại thiếu gia quần áo lụa là thành tính, khi nam phách nữ, hoành hành ngang ngược, hành vi lưu manh...cái này hẳn không phải là nói ngươi đấy chứ? Ngươi còn có một tên huynh đệ rất thân họ Đường gì đó đúng không?
Đông Phương Vấn Tình vất vả diễn đạt ý tứ của mình, thậm chí vẫn cảm thấy do dự với suy đoán của mình một chút. Ngay bản thân hắn cũng không tin vào điều này.
Quân Mạc Tà, Độc Cô Tiểu Nghệ, Quản Thanh Hàn, còn cả tứ đại hộ vệ bên cạnh đồng thời trợn mắt líu lưỡi, mặt mũi xám xịt.
- Ai nha, ta nói đại ca này, ngươi hỏi như vậy có thấy vô lý không?
Đông Phương Vấn Kiếm rất không hài lòng khi nghe đại ca của mình hỏi:
- Người xem xem, hãy nhìn đứa cháu tốt của chúng ta đi, tuấn tú cao ráo như thế, ngũ quan đoan chính, một thân tuyệt học kinh thế hãi tục; ngay cả lão tam giao thủ với hắn cũng bị thua te tua, hung hăng té nhào, nhìn có giống một tên công tử quần áo lụa là ngồi chờ chết không?