Dịch Giả: Tiểu Ngọc
- Không hỏi ngươi thì hỏi ai? Thật không biết đại nhân nhà các ngươi dạy dỗ ngươi như thế nào thế nào? Vừa rồi có người nào đã ở chỗ này? Nói mau!
Đông Phương Vấn Đao cố gắng áp chế cơn giận của mình, nói đi cũng phải nói lại, dù sao đối phương cũng là tiểu bối, chẳng lẽ bản thân mình đường đường là một Thần Huyền lại chẳng biết xấu hổ xuất thủ dạy dỗ hắn? Làm như vậy đúng là đánh mất thân phận quá đi!
- Gia giáo của tại hạ trước giờ vẫn rất tốt, đồng thời cũng không cần tiền bối phải quan tâm! Tìm người hỏi đường, hay là hỏi thăm ai đó, hình như cũng không nên có thái độ như thế chứ?
Quân Mạc Tà cười cười, lúc này, nhìn hắn có vài vần phong thái của Lý Du Nhiên, rất văn nhã tiêu sái. Hắn tủm tỉm nói tiếp:
- Vị tiền bối này, ví dụ vãn bối nếu như muốn hỏi nhất định sẽ nói như thế này: Xin hỏi tiền bối, có người nào vừa ở chỗ này không? Xin người cho biết, tại hạ vô cùng cảm kích.
Quân Mạc Tà nói xong, mới đắc ý nên giọng giáo huấn:
- Kính mới là lễ phép. Đúng rồi, phụ thân đại nhân ta thường dạy bảo như vậy đó.
Hừ, Thần Huyền sao? Vậy thì thế nào? Ngay cả là Thần Huyền cũng không thể cưỡi lên đầu lên cổ của gia gia ta, ta nhổ vào! Tuy đánh không lại ngươi nhưng cũng không có nghĩa là ta chịu thua, để ngươi muốn làm gì thì làm! Không thể trực tiếp động thủ, ta cũng có thể ghét chết ngươi(^^!)!
Hơn nữa, nhìn bộ dạng thận trọng của ba người này, dường như đang kiêng kỵ một cái gì đó thì phải; Quân Mạc Tà trong lòng máy động, nhất thời nghĩ ngay tới cỗ sát khí mình vừa tỏa ra khi nãy. Đã thế Mạc Tà hắn há có thể bỏ lỡ cơ hội làm tới một phen?
- Tiểu vương bát đản(như Việt Nam mềnh chửi nhau: Ranh con^^!)! Ngươi muốn chết?
Đông Phương Vấn Đao đùng đùng nổi nóng, hắn tuy rằng l* m*ng nhưng cũng không phải kẻ ngu si, làm sao mà không nghe ra ý châm chọc trong câu nói của Quân Đại thiếu gia, nhất là cái gì mà "Phụ thân đại nhân ta"!
- Muốn chết? Tại hạ còn nhỏ lắm, chắc Diêm La Vương cũng chẳng muốn thu nhận a!
Quân Mạc Tà lạnh nhạt nhìn sang hai vị cữu cữu đại nhân như không quen biết, cứ như vậy trừng mắt lên không có kiêng kỵ gì.
Đông Phương Vấn Đao giận dữ, tay biến thành trảo, trong lòng đang khoan khoái với ý nghĩ bắt tiểu tử này lại đánh một trận cho hả giận, coi như là chút giáo huấn nho nhỏ cho nó bớt kiêu ngạo.
Nhưng trảo vừa xuất ra nhất thời chụp vào khoảng không, trong nháy mắt Quân Mạc Tà đã chuyển đến sau lưng hắn, Đông Phương tam gia đột nhiên phát giác sau gáy bất thiện, một lưỡi dao lạnh lẽo vô thanh vô tức đang đâm tới, nhất thời cảm thấy cả người ớn lạnh.
Song phương vừa mới giao thủ, mặc dù thực lực bản thân là Thần Huyền nhưng Đông Phương tam gia ngay chiêu đầu đã rơi xuống hạ phong, mặc dù hắn có phần khinh địch nhưng không thể không thừa nhận một điều đó là thân pháp của Quân Đại thiếu gia quá nhanh.
- Hỗn đản!
Đông Phương Vấn đao sợ hãi kêu lên một tiếng, dù gì thì hắn cũng là một trong những sát thủ hàng đầu đương đại, sở trường của hắn chính là khả năng ứng biến tuyệt vời, lâm nguy bất loạn, vì vậy, trong hoàn cảnh đó hắn thuận thế nhảy về phía trước, với tốc độ vô cùng mau lẹ của Thần Huyền mà nói, chỉ nhảy một lần cũng vượt qua khoảng cách hơn bảy trượng, cho nên hắn tự tin có thể thoát khỏi công kích của tiểu tử kia. Thế nhưng không ngờ hàn ý phía sau càng nồng đậm hơn, thậm chí so với vừa nãy còn muốn nhiều hơn, thật là ngoài dự đoán của hắn!